Chương 46

Diệp Kỳ bước tới, ôm lấy cục bột nhỏ Diệp Tri Tri đang ngồi xổm dưới đất, để cô bé ngồi lên đùi mình, lấy khăn cẩn thận lau sạch đôi tay nhỏ bé của cô bé rồi dịu dàng nói: "Sau này cha tìm cho con ma giòn tan khác, được không?"

Diệp Tri Tri nhìn thẳng vào mắt cha, xác định cha không lừa mình, lúc này mới "ừm" một tiếng, giọng mũi đáng thương: "Nuôi... nuôi lớn, không ăn hết trong một lần."

1872: "..."

Thật ra trước đây trong lãnh địa của Diệp Tri Tri ở Ma Vực cũng không thiếu Ma Chu, nhưng từ khi Diệp Tri Tri phát hiện ra hương vị giòn tan, thịt tươi ngọt của chúng, thì lũ Ma Chu đó đều gặp xui xẻo. Vài con may mắn trốn thoát, sau khi truyền tin về cho đồng tộc thì Diệp Tri Tri vĩnh viễn bị lũ Ma Chu đưa vào sổ đen.

Dù Diệp Tri Tri vốn là một đứa trẻ ngoan, thích tích trữ của cải và rất biết tự chăm sóc bản thân, nhưng nếu không được bổ sung thì núi vàng cũng có ngày lở.

Việc Diệp Tri Tri có thể nói ra câu "nuôi lớn không ăn hết trong một lần", quả thực là đã rút ra được bài học xương máu sau chuỗi ngày thiếu thốn.

Sở trường công kích thần thức của Ma Chu lại vô dụng với Diệp Tri Tri. Thứ mà Ma Chu tự hào nhất là lớp vỏ cứng bên ngoài, thì trớ trêu thay đó lại là phần mà Diệp Tri Tri thích nhất, cắn vào răng rắc răng rắc. Thật ra không phải Ma Chu không có sức phản kháng, mà là tất cả Ma Chu đều bị Diệp Tri Tri dọa cho mất mật, hoàn toàn không dám, cũng không muốn đối đầu với cô bé.

Vì món giòn tan yêu thích đã chạy mất, Diệp Tri Tri vẫn ỉu xìu như bánh đa nhúng nước từ lúc được Diệp Kỳ ôm về.

Úc Tử Trạc dẫn theo đôi thiếu niên và thiếu nữ trở về tiểu viện. Với tình trạng hiện tại của họ, e là sẽ chết cóng ngoài kia. Ngoài ba cái xác ma tu, những cái xác còn lại đều bị họ đốt thành tro. Cánh tay đứt kia là do chính tay thiếu niên xử lý, cậu lạnh lùng ném nó vào đống lửa thiêu rụi.

Tuy rằng đôi thiếu niên và thiếu nữ này rất đáng thương, nhưng bất kể là Úc Tử Trạc hay Diệp Kỳ đều không có ý định mời bọn họ vào nhà nghỉ ngơi. Họ có thể cứu người, nhưng lại không quen làm khổ con mình. Giống như việc Diệp Tri Tri chưa từng mời Úc Tử Trạc vào nhà, Úc Tử Trạc vẫn luôn an phận ở lại ngoài sân.

1872 vẫn ra sức dỗ dành nhóc con: "Tri Tri, ta vừa sưu tầm được mấy công thức nấu ăn đó, hay là để cha ngươi nấu cho ngươi ăn nhé?"

Diệp Tri Tri về đến tiểu viện, nhìn đống âm hồn ngon lành chất đầy sân, tâm trạng cũng khá hơn nhiều: "1872, con người cũng ăn thịt người mà."

1872 lúc này hận không thể nghiền xương, băm thây ba tên ma tu kia: "Ma tu là thứ ai ai cũng ghét bỏ, làm người người phỉ nhổ."

Diệp Tri Tri "Ồ" một tiếng, ra vẻ đã hiểu.

1872 tiếp tục rót mật vào tai: "Ngươi xem hai tỷ đệ kia kìa, họ đau lòng biết bao, đáng thương biết bao, ma tu chính là lũ xấu xa như vậy đó."

Diệp Tri Tri vừa thò tay vào túi càn khôn, chọn tới chọn lui mãi mới lôi ra một con yêu thú mà cô bé thấy có vẻ giòn tan nhất, vừa "Ừ ừ" hai tiếng cho có lệ, sau đó hai tay túm lấy con rắn sáu chân bốn cánh, kéo lê cái đuôi dài ngoằng trên đất, chạy đến trước mặt Diệp Kỳ, giơ cao lên khoe: "Cha, ăn cái này đi."

Diệp Kỳ nhìn con Phì Di rõ ràng vừa mới tắt thở kia, trong lòng không biết nên khóc hay cười. Chẳng lẽ con gái chỉ nhớ mỗi việc không được lôi đồ vật còn sống ra ngoài thôi à?

Vết thương trên người hai thiếu niên đã được xử lý qua loa, hiện đang ngồi co ro ở một góc khuất. Tuy cả hai đều có linh căn, nhưng thiếu niên là ngũ linh căn, còn thiếu nữ là tứ linh căn, đều chỉ là tạp dịch của môn phái, bị ném vào bí cảnh này làm bia đỡ đạn, nếu may mắn sống sót mang được chút tài nguyên nào về thì may ra còn có cơ hội được thu nhận vào ngoại môn.

Hai người cũng hiểu rõ, nếu người trước mặt bỏ mặc họ, họ chỉ có nước chết. Đặc biệt là thiếu niên giờ đã mất một cánh tay, cả hai càng phải cố gắng chứng minh giá trị của mình.