Chương 42

1872 kiểm tra đồ trong cửa hàng, ước tính xem linh thảo trong tiểu viện sau khi trưởng thành, trừ phần dành cho nhóc con ra, cái nào có thể đổi trực tiếp ra điểm, cái nào phải treo lên cửa hàng, nó không khỏi cảm thán mình thật biết "nuôi" con. Quả nhiên, nhóc con phải lớn lên trong lời khen ngợi và tán dương, nó nhất định phải cố gắng hơn nữa để nhóc con tự tin và tràn đầy sức sống hơn.

Nghĩ đến đây, 1872 lại tự móc tiền túi mua thêm mấy cuốn "Một vạn câu khen ngợi con", "Con ngoan là do khen mà ra", "Giáo dục khích lệ cho trẻ em"...

Khu rừng này thực ra không lớn, cộng thêm sự trấn áp đáng sợ của Diệp Tri Tri, những âm hồn kia hoàn toàn không dám lại gần. Dù trong rừng có sương mù cũng không gây ảnh hưởng gì đến Diệp Tri Tri, cho nên dưới sự chỉ đường của cô bé, họ rất nhanh đã tìm được địa điểm.

Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Úc Tử Trạc lập tức giận tím mặt. Diệp Kỳ theo bản năng muốn che mắt con gái, nhưng Diệp Tri Tri đã nhanh hơn một bước. Cô bé thoát khỏi lòng Diệp Kỳ và nhảy lên một gốc cây khô bên cạnh.

Vì dáng người nhỏ bé nên Diệp Tri Tri rất thích trèo lên cao để quan sát. Vừa nhìn, mắt cô bé đã trợn tròn, tức giận đến suýt giậm chân: "1872, chẳng phải ngươi nói ăn thịt người là không đúng à? Người không nên ăn thịt người mà?"

Ngay gần Diệp Tri Tri, có tổng cộng năm người sống, bốn nam một nữ. Trong đó, thanh niên mặc hoa phục đang cẩn thận phết gia vị lên miếng thịt trên giá nướng. Hai người lớn tuổi hơn ngồi giữa những mảnh thi thể vương vãi, họ vừa uống rượu, ăn thịt, vừa trò chuyện.

Thiếu niên và thiếu nữ còn lại bị treo trên cây. Thiếu niên bị đứt một cánh tay, cánh tay đó đang ở trong tay một người đàn ông lớn tuổi. Hắn ta cắn một miếng thịt rồi uống một ngụm rượu, cười ha hả nói: "Ta thì thấy "Hòa Cốt Lạn" vẫn là ngon nhất, thứ nhì mới là "Bất Tiện Dương" này."

Mắt Diệp Tri Tri sáng long lanh, lặng lẽ ghi nhớ "Hòa Cốt Lạn" và "Bất Tiện Dương". Cô bé không hiểu đó là gì, nhưng lại nghe hiểu hai chữ "ngon nhất".

1872 vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Không nói đến cánh tay người trong tay kẻ đang nói, mà ngay cả trên giá nướng cũng không phải thịt bò hay thịt dê, mà là... thịt người!

Một gã khác cười hùa theo: "Lý huynh nói thế là không hiểu rồi, tuyệt phẩm phải là bắt những cô nương đang tuổi trăng tròn, dùng linh tuyền linh thực bồi dưỡng, một năm sau khiến nàng mang thai, trong thời gian này dĩ nhiên phải tẩm bổ thật tốt. Đến khi đủ tháng thì móc đứa bé trong bụng ra, dùng linh nhũ nuôi lớn, đợi đến năm tuổi thịt sẽ tươi ngon nhất. Lúc đó chỉ cần dùng linh tuyền hầm là đủ."

1872 giận tím người, gào lên: "Tri Tri, cấm nghe! Bọn chúng toàn là lũ xấu xa, lời lẽ tà đạo!"

Diệp Tri Tri đổi tư thế ngồi, ngoan ngoãn đáp: "Dạ."

1872 chỉ hận mình không có thân thể, nếu không nó đã xông ra ngoài bóp chết ba tên kia rồi. Cái thằng cha kia của con bé đang làm cái trò gì vậy? Sao có thể để con bé nghe những thứ này? Vừa định mở miệng răn dạy, 1872 chợt nhớ ra hiện giờ Diệp Kỳ đã mất hết tu vi, nó chỉ có thể dùng khoa học để ngăn cản: "Tri Tri, thịt người có độc, ăn vào sẽ bị trúng độc."

Diệp Tri Tri đã nếm qua vô số thứ độc hại ở Ma Vực bèn chớp mắt: "Dạ."

1872 nhấn mạnh: "Còn có prion nữa, sẽ khiến ngươi trở nên ngốc nghếch đó!"

Diệp Tri Tri lại liếc nhìn ba tên kia: "Nhưng trông họ đâu có ngốc."

Cô bé đâu còn là đứa trẻ hai tuổi dễ dàng bị lừa như vậy.

Thiếu niên bị treo trên cây nhổ một bãi nước bọt về phía ba người: "Đồ súc sinh!"

Thiếu nữ đang thoi thóp bị nướng trên giá kia chính là muội muội của cậu: "Ta nguyền rủa các ngươi chết không toàn thây!"

Thanh niên áo hoa cười ha hả: "Giờ hai vị huynh trưởng ở trong bí cảnh cũng chỉ có thể sống tạm bợ thôi."

Sắc mặt Diệp Kỳ và Úc Tử Trạc trầm xuống, họ đã nhận ra thân phận của ba người kia. Bọn chúng là ma tu, hơn nữa tu vi không hề tầm thường. Nếu Diệp Kỳ vẫn còn kim đan, hai người còn có thể liều mạng một phen, nhưng giờ thì chỉ có thể nhẫn nhịn chờ thời cơ.