Diệp Tri Tri thấy 1872 đã hiểu thì không hỏi thêm, mà đảo mắt nhìn quanh, xem còn món ngon nào lọt vào mắt xanh của cô bé không: "Vậy ra, ở đây có thứ mà họ muốn tranh giành."
Úc Tử Trạc khoa trương vỗ tay: "Đại chất nữ, con thông minh quá đi!"
Diệp Kỳ lặng lẽ đổi tay, tiếp tục ôm con gái nặng trịch: "Tri Tri nói đúng, rất có thể bí cảnh này sẽ dồn tất cả những người còn sống đến đây để tranh đoạt bảo vật cuối cùng."
Thế nhưng không biết bảo vật kia là hạch tâm của tiểu viện, hay là truyền thừa mà y đã lấy được.
Diệp Kỳ nói tiếp: "Ta đoán, cho dù không phải là hạch tâm tiểu viện mà con muốn, đến lúc đó chắc là cũng có thể tìm được manh mối."
Đây là lần đầu tiên con gái đưa ra yêu cầu với y, y muốn thỏa mãn nguyện vọng của cô bé, không chỉ vì tình phụ tử, mà còn vì nếu không có Tri Tri, y cũng không sống được đến bây giờ.
Tuy nhiên y phải suy nghĩ thật kỹ, làm sao để hoàn thành nguyện vọng của con gái mà không để lộ sự đặc biệt của cô bé, đồng thời bảo vệ cô bé an toàn.
Diệp Tri Tri không biết những suy nghĩ trong lòng Diệp Kỳ. Cô bé ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, tò mò thò đầu ra khỏi vòng tay của y, cẩn thận phân biệt một chút, rồi chỉ vào một hướng, lớn tiếng tuyên bố: "Cha, đi chỗ đó!"
Diệp Kỳ hỏi: "Sao vậy?"
Diệp Tri Tri hít sâu một hơi: "Mùi máu tanh nồng nặc!"
Thật ra Diệp Tri Tri không nói là ngoài mùi máu tanh nồng nặc ra, còn có một loại mùi thịt thơm lừng mà cô bé chưa từng ngửi thấy. Cô bé muốn đi nếm thử.
Diệp Kỳ và Úc Tử Trạc nhìn nhau, trong lòng đã quyết định. Họ không thể ngồi chờ chết, nếu thật sự gặp phải đại ác nhân thì đành phải ra tay tiêu diệt trước vì sự an toàn của chính mình.
Úc Tử Trạc và Diệp Kỳ đổi vị trí cho nhau, hai người lấy ra phù che giấu hơi thở. Diệp Kỳ không quên dán một tấm lên người con gái, cẩn thận dặn dò: "Cái này có thể ẩn giấu hơi thở của con, tránh bị người khác phát hiện, đừng gỡ ra nhé."
Diệp Tri Tri chớp chớp mắt: "Dạ."
Lúc này Úc Tử Trạc và Diệp Kỳ mới đi về hướng Diệp Tri Tri chỉ.
Diệp Tri Tri thầm nghĩ: "1872, tu sĩ thật kỳ lạ, giấu hơi thở mà cũng cần dùng đến giấy vàng nhỏ xíu."
Ở Ma Vực, việc đầu tiên Diệp Tri Tri học được chính là che giấu hơi thở, nếu không thì làm sao mà bắt mồi được.
1872 luôn cố gắng dạy Diệp Tri Tri trở thành một đứa trẻ ngoan, vì vậy nó đã nghiền ngẫm không ít sách dạy trẻ: "Tri Tri à, ngươi phải biết rằng tuy yêu thú mạnh nhưng trong tranh đấu, tu sĩ loài người vẫn chiếm ưu thế hơn, bởi vì tu sĩ biết luyện khí, vẽ bùa, còn biết luyện đan nữa. Thế nên Tri Tri không thể chỉ ỷ lại vào ngoại vật, kiểu như chỉ ăn đan dược để tăng tu vi thì ngốc lắm, nhưng chúng ta có thể tận dụng ngoại vật."
Diệp Tri Tri cảm thấy hiểu hết từng chữ một, nhưng ghép lại với nhau thì chẳng hiểu gì. Cô bé ngẫm nghĩ rồi nói: "Giống như việc ta ăn cá sốt chua ngọt trực tiếp thì no bụng, nhưng nếu cha nướng hoặc nấu cá sốt chua ngọt lên thì không chỉ no bụng mà còn ngon hơn nữa à?"
1872 lập tức khen ngợi: "Đúng vậy, Tri Tri thật thông minh!"
Diệp Tri Tri kiêu hãnh hếch cái cằm nhỏ lên: "Đâu có, đâu có."
1872 tiếp tục tâng bốc: "Toàn diện luôn ấy! Tri Tri không chỉ biết suy một ra ba, mà còn có thể áp dụng lý thuyết vào thực tế nữa. Tri Tri là đứa trẻ thông minh và xinh đẹp nhất trên đời!"
Khóe miệng Diệp Tri Tri cong lên, cô bé nép trong lòng Diệp Kỳ, không nhịn được cười khúc khích: "Hì hì."
Diệp Kỳ hơi nghi ngờ nhìn con gái đang lén vui vẻ, ánh mắt lóe lên nhưng không nói gì. Y biết con gái mình còn có bí mật, ví dụ như làm sao con bé biết Úc Tử Trạc là đồng môn của mình. Úc Tử Trạc cho rằng Diệp Tri Tri nhận ra nhờ ngọc bội đệ tử của Huyền Thiên Tông, nhưng Diệp Kỳ biết không phải vậy, ngọc bội của y đã vỡ tan từ trước khi gặp Diệp Tri Tri rồi, nó vẫn luôn được y cất trong nhẫn trữ vật.
Nhưng Diệp Kỳ cảm thấy Diệp Tri Tri không muốn nói nên mới không hỏi, y muốn đợi đến ngày con gái tự nguyện kể cho mình nghe.