Chương 40

Diệp Kỳ và Úc Tử Trạc tìm cả đêm nhưng không thấy bất kỳ manh mối nào. Hai người cũng bàn bạc với nhau, tuy rằng bí cảnh có rất nhiều cơ duyên, nhưng hiện tại một người trọng thương chưa lành, một người mất sạch tu vi, lẽ nào đều phải trông chờ vào một đứa trẻ bảo vệ mình? Chi bằng ở lại đây giúp Diệp Tri Tri tìm kiếm hạch tâm tiểu viện mà cô bé muốn.

Quan trọng hơn cả, Diệp Kỳ và Úc Tử Trạc đều nhận ra, khu rừng này nguy hiểm đối với người khác nhưng với Diệp Tri Tri lại là chốn về vui vẻ.

Khi Diệp Kỳ bàn bạc với Diệp Tri Tri, cô bé lập tức đồng ý ngay tắp lự. Điều cô bé quan tâm hơn cả là bao giờ cha tìm được hạch tâm tiểu viện cho mình, cô bé thèm thuồng cái tiểu viện mỹ thực này lắm rồi.

Thường thì kế hoạch chẳng bao giờ theo kịp thực tế.

Diệp Kỳ và Úc Tử Trạc lật tung cả cái viện lên cũng không có bất kỳ manh mối nào về hạch tâm tiểu viện. Bọn họ thậm chí còn ôm Diệp Tri Tri đi lùng sục khắp khu rừng.

1872 cũng không hề nhàn rỗi, nhưng cũng chẳng thu hoạch được gì: "Tri Tri, rất có thể chủ nhân bí cảnh đã thiết lập một số quy tắc. Giống như khi cha ngươi đi tiếp nhận khảo nghiệm truyền thừa vậy, chúng ta hoàn toàn không tìm thấy sự tồn tại của nó."

Diệp Tri Tri nằm sấp trong lòng Diệp Kỳ, lúc này cũng chẳng vội đi săn nữa: "Cha, không tìm thấy thật ạ?"

Nếu thật sự không tìm thấy, vậy thì phá hủy cái viện kia đi. Cô bé không muốn để lại thứ gì cho người khác cả.

Diệp Kỳ vỗ nhẹ vào lưng con gái an ủi, rồi ra hiệu cho Úc Tử Trạc quay trở lại trong viện cùng y: "Có chút manh mối rồi. Tri Tri, sự xuất hiện của bảo vật và truyền thừa đặc biệt đều cần có cơ duyên giống như bí cảnh. Chắc là tiểu viện cũng như vậy."

Sau khi Úc Tử Trạc giải quyết xong ba người kia bèn lột sạch nhẫn trữ vật và túi trữ vật của bọn chúng. Ngoại trừ cái ô của mình ra, những thứ còn lại đều đưa cho Diệp Tri Tri. Lúc này, tuy rằng ô của cậu không mở nhưng vẫn cầm chắc trên tay. Cho dù thực lực của Diệp Tri Tri mạnh mẽ, âm hồn đều không thể làm tổn thương đến họ, nhưng cũng không có lý nào người lớn lại thản nhiên giao hết mọi chuyện cho một đứa trẻ gánh vác: "Mấy ngày nay ta đã có một suy đoán dựa theo số lượng và chủng loại thi cốt, cùng với pháp bảo trong rừng, rất nhiều người vội vàng chạy trốn vào đây, sau đó lại chết vì xảy ra tranh đấu."

Đôi mắt của Diệp Tri Tri rất giống Diệp Kỳ, nhưng đôi mắt của Diệp Kỳ luôn mang lại một cảm giác xa cách, hơn nữa y không hề để lộ cảm xúc ra ngoài nên rất khó đoán được suy nghĩ của y. Còn Diệp Tri Tri thì khác, cô bé dường như viết hết tất cả tâm tư lên mặt, lúc này đang hoang mang, mông lung nhìn Úc Tử Trạc.

Úc Tử Trạc hơi hối hận vì đã không ghé qua chợ mua chút bánh ngọt mứt quả mang theo. Nếu không, lúc này có thể dỗ dành đại chất nữ rồi: "Con gọi một tiếng sư thúc, sư thúc sẽ nói cho con biết, được không?"

1872 không nhịn được mà rùng mình một cái: "Tri Tri đừng có bắt chước theo hắn. Hắn mà bóp giọng nói chuyện thì ghê tởm chết đi được."

Diệp Tri Tri không hiểu cái gì gọi là bóp giọng, nhưng lại bị câu "ghê tởm chết đi được" của 1872 chọc cười. Cô bé ôm lấy cổ Diệp Kỳ: "Cha."

Diệp Kỳ liếc nhìn Úc Tử Trạc một cái: "Đệ nói chuyện cho đàng hoàng."

Úc Tử Trạc cười hề hề, chẳng để ý.

Diệp Kỳ ân cần giải thích: "Trong những pháp bảo còn sót lại, những phù lục như cấp hành, thổ độn đều không còn. Pháp bảo dùng để chạy trốn thì bị hư hại nghiêm trọng nhất. Từ hướng thi cốt ở rìa rừng và loại pháp bảo vỡ vụn bên cạnh cũng có thể thấy được, trước khi chết bọn họ đều đang chạy về phía khu rừng này. Hơn nữa, từ sự phân bố của thi cốt cũng có thể thấy, trước khi tiến vào khu rừng không hề xảy ra tranh đấu, có thể thấy rõ họ đều đang chạy trốn. Những trận chiến sau đó đều diễn ra ở trong khu rừng này."

Diệp Tri Tri ngây thơ chớp mắt: "1872, ngươi có hiểu không?"

Dữ liệu của 1872 rất nhiều, nhưng so với kinh nghiệm phong phú của Úc Tử Trạc và Diệp Kỳ thì vẫn còn kém xa. Dựa theo lời Diệp Kỳ, nó quét qua khu vực đầy thi cốt, sau đó đánh dấu lên bản đồ đã quét được: "Thì ra trước đó bọn họ quan sát hướng mà những cái đầu lâu kia quay về."