Chương 4

Thật ra đây đều là cơ duyên của nam chính, nhưng lúc này lại bị 1872 dùng để cứu cha của đứa nhỏ nhà nó rồi. Mẹ của đứa nhỏ này đã không còn, cô bé không thể mất luôn cha được. 1872 cảm thấy mình là hệ thống cứu vớt phản diện kiệt xuất nhất, nhất định phải cho đứa nhỏ này một tuổi thơ hạnh phúc mới được!

1872 tiếp tục chỉ huy: “Trong khối đá kim cương kia có một viên Tinh Hoa Linh Thủy, nếu không dễ lấy thì có thể đợi cha ngươi…”

1872 còn chưa nói hết câu, Diệp Tri Tri đã giơ nắm đấm nhỏ lên mà đấm vào phiến đá kim cương.

Đá kim cương vỡ thành bột phấn, một viên tinh thạch hình giọt nước màu xanh lam nằm yên bên trong đống bột phấn đó.

Diệp Tri Tri nhặt viên tinh thạch lên: “1872, là cái này sao?”

1872: “…” Nó suýt chút nữa đã quên, đứa nhỏ nhà nó tuy rằng nhìn thì vẫn còn nhỏ thế thôi, nhưng bẩm sinh là đã có sức lực như thần rồi.

1872: “Đúng, ngươi đút hai thứ này cho cha ngươi ăn là y sẽ sống lại.”

Diệp Tri Tri một tay cầm cỏ một tay cầm tinh thạch, dùng tốc độ còn chậm hơn vừa nãy mà nhích về phía người kia. Người kia bị thương rất nặng, nằm trên mặt đất, gần như đã không còn hô hấp nữa rồi. Diệp Tri Tri ngồi xổm xuống, nhìn hai thứ trong tay rồi nhét cả tinh thạch và cỏ vào miệng đối phương, sau đó tràn ngập chờ mong mà nhìn y.

Nếu người này mà bị nghẹn chết giống như con thỏ mà cô bé nuôi lúc trước thì cũng không thể trách nàng được. Đến lúc đó, dù cô bé có nếm thử vài miếng thì chắc 1872 cũng sẽ không giận đâu ha!

Nhưng điều khiến Diệp Tri Tri thất vọng là sau khi cô bé cho viên tinh thạch và cọng cỏ kia vào trong miệng nam nhân thì chúng liền hóa thành nước ngay lập tức. Y không những không bị nghẹn chết mà hơi thở cũng đã dần trở nên ổn định hơn, vết thương cũng đang từ từ lành lại.

Diệp Tri Tri thất vọng mà cụp mắt xuống, ngồi bệt hẳn ra đất. Cô bé lấy từ trong túi ra một con thú giòn giòn đặc sản của Ma Vực rồi bắt đầu gặm. Cô bé thích ăn loại thú giòn giòn này nhất đấy, tiếc là chỉ còn lại có một con này thôi. Nếu không phải là để an ủi tâm hồn vừa bị tổn thương của mình, cô bé còn lâu mới nỡ ăn nó!

1872 luôn chú ý đến tình hình của nam nhân này: “Tốt quá rồi! Tuy kim đan của cha ngươi bị vỡ nát, kinh mạch bị hủy hoại, linh căn cũng xuất hiện tì vết, nhưng trước mắt đã giữ được mạng sống. Không sao, ta biết nơi nào có tài nguyên và bảo bối để y hồi phục. Tri Tri cứ yên tâm, ta nhất định sẽ khiến cha ngươi khỏe lại.”

Diệp Tri Tri lập tức cảm thấy con thú giòn giòn trong miệng không còn ngon nữa, cô bé uể oải nói: “Ừ.”