1872 phát hiện ra nhưng không lên tiếng. Bên ngoài trăng đỏ còn chưa mọc, chưa đến giờ "ăn đêm" của nhóc con, trẻ con nên ngủ nhiều một chút mới cao lớn được.
Úc Tử Trạc đã biết thân phận của Diệp Tri Tri nên cũng không vội rời đi, mà còn an tâm ở lại. Cậu nghĩ đến việc đại sư huynh mất hết tu vi thì lo lắng đến mức không thể tĩnh tâm. Đến khi thấy đại sư huynh đi ra, cậu kích động đứng lên: "Đại sư huynh."
Diệp Kỳ và Úc Tử Trạc có quan hệ rất tốt, hơn nữa Úc Tử Trạc ra ngoài là vì tìm y, thậm chí còn suýt mất mạng, ánh mắt y cũng hiền hoà hơn nhiều: "Tri Tri vẫn đang ngủ."
Úc Tử Trạc hạ thấp giọng, vừa rồi vì có Diệp Tri Tri ở đó nên cậu không tiện hỏi thẳng một số chuyện, lúc này thì không còn kiêng dè gì nữa: "Rốt cuộc sư huynh đã xảy ra chuyện gì? Đèn bản mệnh của huynh suýt chút nữa đã tắt, còn cả Trương sư huynh nữa? Đèn bản mệnh của hắn đã tắt rồi!"
Diệp Kỳ nghe Úc Tử Trạc nhắc đến Trương sư huynh, trong mắt lóe lên vẻ hung ác. Nếu không phải vị sư huynh tốt kia ra tay sau lưng, sao y có thể rơi vào kết cục suýt chút nữa thân tử đạo tiêu như vậy? Nghĩ đến chuyện mình trở thành kiếm linh trong giấc mơ, y không định nói cho bất kỳ ai biết. Y ngồi xuống đất ngay cạnh Úc Tử Trạc, lấy ra thanh đoản kiếm kia rồi nói: "Bọn ta gặp một thanh linh kiếm, ta và Trương sư huynh liên thủ..."
Dù đang nói về việc mình suýt chút nữa mất mạng, giọng Diệp Kỳ vẫn bình tĩnh và không có quá nhiều cảm xúc dao động, thậm chí khi Úc Tử Trạc nhìn sang, y còn đưa thanh đoản kiếm trong tay cho cậu: "Ta cũng không ngờ, chỉ vì một thanh kiếm như vậy, Trương sư huynh lại liên thủ với bọn chúng để vây gϊếŧ ta, một bên là sư huynh đồng môn, một bên là bạn tốt của ta."
Úc Tử Trạc tức giận mắng to: "Ôi, đại sư huynh, sao chúng ta lại xui xẻo giống hệt nhau thế này!"
Diệp Kỳ cười một tiếng: "Cũng coi như là trong cái rủi có cái may, ta đã nhận ra sự chỉ dẫn của huyết thống và tìm được con gái."
Có một số chuyện, Diệp Kỳ sẽ không nói cho ai biết, chỉ nhận là do mình tự tìm thấy con gái.
Diệp Kỳ nhìn Úc Tử Trạc nói: "Sư huynh nhờ đệ một chuyện."
Úc Tử Trạc khựng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Có phải chuyện Tri Tri ăn âm hồn không?"
Diệp Kỳ gật đầu: "Ta sẽ để mắt đến con bé, tuyệt đối không để nó làm chuyện xấu."
Úc Tử Trạc nhìn Diệp Kỳ, nói chắc nịch: "Đệ tin sư huynh."
Khi trăng đỏ chực chờ ló dạng, Diệp Kỳ cảm nhận rõ ràng âm khí xung quanh dần đặc quánh lại, sắc mặt y sa sầm, thân thể căng như dây đàn, đoản kiếm đã lăm lăm trong tay.
Úc Tử Trạc từng trải qua chuyện này một lần, biết rằng có con thỏ đen ở đây, đám âm hồn này đừng hòng làm tổn thương cậu dù chỉ một sợi tóc. Nếu không thì cậu đã chẳng sống sót đến bây giờ. Dẫu vậy, cậu vẫn không dám lơ là, vội vàng lấy pháp bảo che chắn trước người Diệp Kỳ đã mất hết tu vi: "Đại chất nữ đâu rồi?"
Lời vừa dứt, một cục bông xù đã lăn lông lốc từ trong nhà ra: "..."
Tuy Diệp Tri Tri luôn sống một mình ở Ma Vực, nhưng rõ ràng cô bé tự chăm sóc bản thân rất tốt, mặt mày phúng phính hồng hào, thân hình thì mũm mĩm đáng yêu.
Vì lo sợ nhóc con bị lạnh vào buổi tối, 1872 đã đặc biệt đổi điểm tích lũy để mua cho Diệp Tri Tri một chiếc áo khoác nhỏ.
Đó là một bộ quần áo liền thân màu trắng muốt, trên mũ có đôi tai thỏ dài, sau lưng còn có một cái đuôi thỏ con xinh xắn. Diệp Tri Tri mặc vào trông chẳng khác nào một con thỏ trắng béo ú, mỗi khi nhún nhảy, đôi tai dài lại lắc lư theo nhịp.
Và con thỏ béo ú này đang hớn hở lao về phía đám âm hồn tội nghiệp. Bọn chúng kinh hãi bỏ chạy, nhưng chẳng hiểu vì sao lại không thể thoát khỏi cái tiểu viện nhỏ bé này giống hôm qua.
Úc Tử Trạc im lặng một hồi, rồi lạc quan tếu táo: "Đại chất nữ thật hoạt bát, hơn nữa âm hồn hình người đều bị diệt gọn, chỉ ăn mỗi âm hồn hình thú thôi." Khi nhìn thấy Diệp Tri Tri thắt nút một con âm hồn hình rắn rồi nhét tọt vào miệng, cậu khựng lại một chút: "Đại chất nữ ăn uống cũng thật... thoải mái."