Tiểu Hắc ngồi xổm bên cạnh Úc Tử Trạc, dùng chân sau gãi gãi bụng với vẻ mặt thảnh thơi.
Úc Tử Trạc vốn không phải người hay suy tư, cậu dắt Tiểu Hắc quay lại rồi nói: "Nhưng ta thấy Tri Tri như vậy mới đặc biệt."
Đợi Úc Tử Trạc ra ngoài, Diệp Kỳ lấy ra một viên hồn thạch từ trong nhẫn trữ vật rồi hỏi: "Có muốn ăn không?"
1872 liếc mắt một cái đã nhận ra viên đá: "Đây là bảo vật đấy, có thể tăng cường thần thức!"
Trông bề ngoài viên đá màu xanh đen không có gì đặc biệt, chỉ to cỡ quả trứng gà. Diệp Tri Tri nhìn rồi hỏi: "1872, cha ta không ăn được cái này à?"
1872 không chút do dự đáp: "Đương nhiên có thể ăn! Tuy gọi là hồn thạch, nhưng nó là một loại thiên tài địa bảo đấy."
Diệp Tri Tri tò mò hỏi: "Nếu là thứ tốt, vậy sao cha không tự ăn?"
1872 nghe vậy liền nói: "Bởi vì cha là cha, nên muốn để dành những thứ tốt nhất cho con."
Đối với Diệp Tri Tri, cái gì có thể khiến mình mạnh hơn thì phải chén ngay và luôn, cô bé bĩu môi: "Cha lạ thật."
1872 nghiêm túc giải thích: "Đây là tình phụ tử!"
Diệp Tri Tri chẳng thèm đôi co với 1872 nữa mà chìa tay nhận lấy viên hồn thạch, hỏi: "Cha ơi, cái này có thể giúp cha mạnh hơn đó, cha thật sự muốn cho con ăn ư?"
Diệp Kỳ gật đầu không chút do dự: "Ăn đi con."
Nghe y nói vậy, Diệp Tri Tri vui vẻ cắn một miếng.
Đợi Diệp Tri Tri ăn xong, Diệp Kỳ mới ân cần hỏi: "Kể cho cha nghe những gì con trải qua sau khi vào bí cảnh đi."
Hồn thạch chẳng có mùi vị gì, ăn vào lại khô khốc khó nuốt, Diệp Tri Tri không khoái lắm. Cô bé lôi ra một túm âm hồn từ trong túi mà y đã nhắc đến, vừa gặm hồn thạch vừa nhai âm hồn: "Con rơi xuống thì không thấy cha đâu cả nên cưỡi Tiểu Hắc đánh hơi đi tìm cha. Hơi thở của cha biến mất trong căn phòng nhỏ, khí linh trong bình phong ở đó đòi ăn con, con đành phải ăn lại nó."
Diệp Tri Tri thản nhiên kể lại mà chẳng hề thấy chột dạ. Khí linh kia vốn dĩ muốn ăn cô bé, tiếc là nó quá yếu, nên bị cô bé xử đẹp luôn.
Diệp Kỳ cũng biết về khí linh đó, y không hề cảm thấy con gái mình làm sai điều gì, nên xoa đầu cô bé: "Tri Tri của cha giỏi lắm."
Diệp Tri Tri nghe y khen thì khoái chí, há to miệng ngoạm một miếng lớn âm hồn: "Con ra ngoài săn bắt, vừa nghe được tiếng động thì thấy tiểu đệ của cha đang chắn trước mặt ba người, sau đó bị bọn họ đẩy vào đống âm hồn, con bèn cứu hắn."
Còn về 1872 và rương báu, Diệp Tri Tri quyết định giữ bí mật.
Diệp Kỳ nghe vậy, tuy mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng ngồi dậy, cúi đầu để trán mình chạm vào trán Diệp Tri Tri: "Cảm ơn Tri Tri."
Động tác nhai của Diệp Tri Tri khựng lại: "1872, cha ta kỳ lạ quá."
1872 cảm động muốn phát khóc, thiếu điều lăn lộn trên đất: "Đây chính là tình phụ tử đó!"
Diệp Kỳ chống đỡ đến giờ phút này đã là cực hạn, sau khi xác định con gái không sao thì đã mất đi ý thức. Nhưng vừa rồi y vừa ôm Diệp Tri Tri vừa cúi đầu, cú ngã này không chỉ kéo cả Diệp Tri Tri cùng ngã xuống đất, mà còn đè cô bé ở dưới thân.
Biến cố này khiến ngay cả 1872 cũng phải kinh ngạc.
Trái lại Diệp Tri Tri rất bình tĩnh, cô bé cố gắng nuốt nốt miếng hồn thạch và âm hồn cuối cùng, vì bị đè nên giọng nói có chút nghẹn: "1872, đây là cái ngươi gọi là tình phụ tử như núi à? Ta thấy hơi nặng..."
1872: "..."
1872 cảm thấy hiện tại nhóc con chưa nói câu "ta không cần tình phụ tử" đã là một bước tiến lớn trong mối quan hệ cha con của họ rồi: "Đợi tiểu sư đệ về thì có thể khiêng y vào nhà."
Diệp Tri Tri không đợi Úc Tử Trạc, cô bé tự mình bò ra khỏi người Diệp Kỳ. Cô bé không hề túm chân lôi đi như Úc Tử Trạc mà gọi Tiểu Hắc. Tiểu Hắc hóa thành khói đen chui xuống dưới người Diệp Kỳ, rồi lại ngưng tụ thành thực thể, cõng người vào nhà, nó còn rất chu đáo đặt y lên giường.
Đợi Diệp Kỳ tỉnh lại thì phát hiện Diệp Tri Tri đang ngủ say sưa trong lòng mình. Y nhẹ nhàng ngồi dậy, sau khi xuống giường còn đắp chăn lại cho Diệp Tri Tri, liếc nhìn chiếc bình phong thiếu mấy bức mỹ nhân, rồi mới ôm ngực chậm rãi bước ra ngoài.