Chương 36

Úc Tử Trạc đã đoán được ý định của Diệp Tri Tri, nhưng vẫn thành thật đáp: "Đúng vậy."

"Vậy thúc mới là tà tu." Diệp Tri Tri nói xong thì bẻ ngón tay, rồi quay sang nói với Diệp Kỳ: "Con là đứa trẻ ngoan, con không ăn người, cũng không ăn quỷ có hình người. Là mấy con quỷ kia động tay trước mà, hắn không nên gọi con như vậy."

Úc Tử Trạc nhất thời á khẩu không biết nói gì, cậu cảm thấy lời con gái đại sư huynh nói cũng chẳng sai. Cậu chỉnh lại quần áo rồi chắp tay với Diệp Tri Tri: "Đại chất nữ, xin lỗi, là do ta cố chấp."

1872 nhìn dáng vẻ của Úc Tử Trạc, không khỏi cảm thán sự anh minh thần võ của mình. Nó tuyệt đối là hệ thống lợi hại nhất trong tất cả các hệ thống, môi trường trưởng thành mà nó chọn cho nhóc con nhà nó thật sự không tệ. Người ta thường nói “mạnh mẫu tam thiên”, tuy nó không phải mẹ của nhóc con, nhưng nó chỉ cần một lần đã có thể chọn cho nhóc con môi trường phát triển tốt nhất, phù hợp nhất.

Diệp Tri Tri tựa đầu vào lòng cha, chân thành cảm thán: "Làm tu sĩ chính đạo đơn giản thật đấy."

Nghe vậy, 1872 vội vàng giải thích cho nhóc con nhà mình: "Tu sĩ chính đạo cũng chia năm xẻ bảy đủ loại cả đấy. Ngươi còn nhỏ quá, đợi lớn hơn chút nữa, ta sẽ giải thích cặn kẽ cho ngươi về mấy cái này sau."

Diệp Tri Tri chẳng hề tò mò về mấy chuyện này, nghe vậy cũng chỉ "dạ" một tiếng.

Diệp Kỳ nghe con gái cảm thán, trong lòng thoáng cảm thấy hơi bất an.

Diệp Tri Tri nhìn về phía Úc Tử Trạc: "Thúc cho Tiểu Hắc mười củ cà rốt, con liền tha thứ cho việc thúc nói xấu sau lưng con."

Trong lòng Úc Tử Trạc xấu hổ không thôi. Cậu không hề biện minh cho mình, càng không dám nhắc đến chuyện trong giới tu chân thường coi những kẻ nuôi dưỡng bằng âm hồn là tà tu: "Hiện tại ta không có đủ mười củ, đợi chúng ta ra ngoài trở về tông môn, ta nhất định sẽ bù đủ cho con."

Nói xong, Úc Tử Trạc lấy ra tất cả những thứ mà cậu biết thỏ thích ăn từ trong nhẫn trữ vật.

Tiểu Hắc nhảy nhót lại gần, cái miệng của nó há còn to hơn cả thân mình, trực tiếp nuốt chửng hết những thứ mà Úc Tử Trạc vừa lấy ra. Bộ dạng kia khiến cậu giật mình lùi lại mấy bước, Tiểu Hắc khinh bỉ liếc nhìn Úc Tử Trạc một cái rồi mới trở về bên cạnh Diệp Tri Tri.

Diệp Tri Tri coi như hài lòng với sự hào phóng của Úc Tử Trạc: "Được rồi, vậy con tha thứ cho thúc."

Diệp Kỳ nghe con gái nói vậy, mới giới thiệu với Úc Tử Trạc: "Đây là con gái ta, Diệp Tri Tri. Tri Tri, đây là sư đệ Úc Tử Trạc của cha."

Diệp Tri Tri ngoan ngoãn gật đầu.

Úc Tử Trạc không hề nhận ra việc Diệp Kỳ không giới thiệu ngay từ đầu, hơn nữa cậu cũng không tiện hỏi về mẹ của cô bé trước mặt Diệp Tri Tri, mà chỉ khen ngợi: "Tên hay thật! Sư thúc thiếu con quà gặp mặt nhé, giờ thúc không có gì đáng giá trên người cả."

Diệp Tri Tri cảm thấy việc tiểu đệ dâng những thứ tốt nhất để tìm kiếm sự che chở là chuyện quá bình thường, nên gật đầu: "Dạ."

Úc Tử Trạc nói: "Đại sư huynh, đệ đi giải quyết chút việc riêng trước."

"Việc riêng" trong miệng cậu là ba tên bị Diệp Tri Tri trói về, nay đã tàn phế không còn lành lặn kia.

Diệp Kỳ gật đầu.

Úc Tử Trạc không muốn gϊếŧ người trước mặt trẻ con, nên nói với Diệp Tri Tri: "Tri Tri, thúc phải ra ngoài một lát."

Diệp Tri Tri gật đầu: "Tiểu Hắc, Tiểu Tử."

Phân thân của Tiểu Hắc vẫn luôn canh giữ ở cửa đang nhảy nhót vài cái, đám Huyết Thị Quỷ Đằng đang trói ba người kia cũng dần trở về trên tay Diệp Tri Tri.

Diệp Tri Tri sờ Tiểu Tử hai cái rồi nhét nó trở lại vào trong túi mình.

Dù vết thương chưa lành hẳn, nhưng Úc Tử Trạc vẫn có thể xách ba người kia ra ngoài dễ như bỡn. Hơn nữa, cậu phát hiện ra Tiểu Hắc có thể khiến đám âm hồn khϊếp vía, chỉ cần có nó bên cạnh, chúng sẽ tự động dạt ra xa. Cậu chẳng thèm nghe tiếng van xin của ba kẻ kia, vung kiếm dứt khoát tiễn chúng lên đường, thậm chí còn khiến chúng hồn bay phách tán khi chúng có ý định bỏ trốn.

Nhìn ba cái xác nằm sõng soài, cậu không khỏi cảm thán: "Trước kia ba người này cũng là tu sĩ chính phái đấy."