Chương 35

Vừa dứt lời, Diệp Tri Tri chỉ tay vào Úc Tử Trạc và khoe khoang: "Cha xem, con nuôi "tiểu đệ" của cha tốt lắm đó nha."

Diệp Kỳ nhìn Úc Tử Trạc đang ngơ ngác, vẻ mặt kiểu "ta là ai, đây là đâu, chuyện quái gì đang xảy ra vậy", bèn vội vàng chỉnh lại: "Đó là sư đệ của cha."

Trong cái đầu bé xíu của Diệp Tri Tri, sư đệ, tiểu đệ và thú cưng là cùng một loại. Thế là cô bé bắt đầu mách lẻo: "Hắn hư lắm, còn kén ăn nữa!"

Úc Tử Trạc biết nhìn bề ngoài đại sư huynh thoạt nhìn dịu dàng, phép tắc nhưng thực ra lại luôn giữ khoảng cách với mọi người, chẳng thích thân thiết với ai. Giờ nhìn dáng vẻ đại sư huynh ôm chặt đứa bé kia, giọng nói vô thức dịu dàng cưng chiều, cậu miễn cưỡng chấp nhận việc đại sư huynh có một cô con gái thích ăn... âm hồn. Nhớ lại cách mình gọi con gái của đại sư huynh trước đó, cậu yếu ớt biện minh: "Ta thật sự không nuốt nổi thứ đó mà..."

Diệp Tri Tri nhíu mày, cãi lại: "Con cho thúc ăn quỷ, chứ có phải âm hồn đâu!"

Diệp Kỳ biết con gái mình còn thiếu kiến thức cơ bản, bèn giải thích: "Quỷ chính là âm hồn." Giải thích xong, y nói thêm: "Ý là cậu ta không thể hấp thụ được âm hồn, không ăn được thôi."

Diệp Tri Tri chẳng thèm quan tâm Úc Tử Trạc có ăn được hay không, cô bé chỉ muốn cha biết, cô bé đã giúp cha nuôi "thú cưng" rất tốt luôn đấy!

1872 kinh ngạc nhìn Diệp Kỳ, giờ nó mới hiểu vì sao Diệp Kỳ lại có thể trở thành cha của nhóc con này, hơn nữa còn bị định sẵn số phận "chết sớm" trước khi nam chính kịp trưởng thành. Người này không chỉ có thực lực và nghị lực, mà còn có cả khí vận nữa! Y mà không chết thì nam chính làm gì có cửa để nổi lên trời nữa: "Tri Tri, cha ngươi đã nhận được truyền thừa của bí cảnh đó! Chỉ cần chờ linh căn khôi phục là lập tức một bước lên mây ngay!"

Diệp Tri Tri ngơ ngác: "Tiểu Hắc cũng bay được mà."

1872 vội giải thích: "Ý là sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ!"

Diệp Tri Tri gật gù: "Vậy cha sẽ không yếu ớt nữa à?"

1872 khẳng định: "Đúng vậy!"

Úc Tử Trạc lấy linh dược ra.

Một tay Diệp Kỳ ôm con gái, một tay chọn lấy loại phù hợp với tình trạng của mình.

Úc Tử Trạc nhíu mày nhìn vết thương trên mặt y: "Trong vết thương này có Hàn Hỏa Chi Độc! Nếu không loại bỏ, sư huynh không chỉ phải chịu đựng sự giày vò của độc tố ngày đêm, mà thậm chí vết sẹo cũng không thể lành... Không đúng, kim đan của sư huynh đâu? Tại sao huynh lại không có chút tu vi nào?"

Diệp Kỳ vừa trải qua một trận thập tử nhất sinh, lại còn đang ôm một cục bột nhỏ nặng trịch trên tay nên dứt khoát ngồi bệt xuống đất, than thở: "Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy? Ba người kia là ai?"

Lúc này Diệp Tri Tri mới nhớ ra món quà mình mang về, nhưng cô bé không muốn rời khỏi vòng tay cha, bèn cất giọng gọi: "Tiểu Hắc!"

Tiểu Hắc nhảy xuống từ trên mái nhà, ngậm dây leo kéo người vào.

Úc Tử Trạc liếc mắt một cái đã nhận ra ba người kia, sau đó cậu nhìn Diệp Tri Tri với ánh mắt ngập tràn cảm kích. Cũng may Diệp Tri Tri không nghe thấy những lời cậu vừa nói trước đó, nếu không cậu thật sự là…

Diệp Tri Tri ngồi trong lòng cha, vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Cha ơi, tà tu là gì ạ? Tiểu ma đồng là gì ạ?"

Úc Tử Trạc cứng đờ tại chỗ.

Diệp Kỳ nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, cô bé còn quá nhỏ, có những chuyện giải thích cũng khó hiểu. Y suy nghĩ một chút rồi dùng những lời đơn giản nhất mà con gái có thể hiểu để giải thích: "Những người không làm việc ác, tu luyện bằng linh khí được gọi là tu sĩ chính đạo. Còn làm việc ác mà tu luyện bằng linh khí thì gọi là tà tu, tu luyện bằng ma khí thì gọi là ma tu."

Diệp Tri Tri nhíu đôi mày nhỏ nhắn: "Vậy tại sao lại nói con là tiểu ma đồng tà tu?"

"Bởi vì Tri Tri có thể ăn âm hồn." Giọng Diệp Kỳ dịu dàng: "Cho nên người ta mới nói con như vậy."

Diệp Tri Tri nhìn Úc Tử Trạc hỏi: "Thúc sẽ gϊếŧ ba người này ư?"

Úc Tử Trạc không chút do dự: "Ừm."

Diệp Tri Tri tiếp tục hỏi: "Vậy thúc sẽ khiến bọn họ hồn phi phách tán ư?"