Diệp Tri Tri vờ như không nghe thấy lời hệ thống 1872. Đây là dây leo cô bé dùng để làm tổ ở Ma Vực, nếu không mang theo thì nhỡ đâu đến nơi hoang vu không có chỗ ngủ thì sao? Hơn nữa, bây giờ nó đang rất hữu dụng!
Hệ thống 1872 cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi rồi. Rõ ràng lúc cô bé thu dọn đồ đạc, nó đã dán mắt vào mà: "Tri Tri?"
Diệp Tri Tri vươn tay, đám dây leo kia liền ngoan ngoãn quấn quanh cổ tay cô bé. Cô bé kéo lê ba người kia rồi từ từ tiếp tục cuộc đi săn trong rừng: "Đây không phải là Huyết Thị Quỷ Đằng."
Trong đầu hệ thống 1872 ngập tràn dấu chấm hỏi.
Diệp Tri Tri tiếp tục giải thích: "Đây là bạn của ta, Tiểu Tử. Nếu để Tiểu Tử ở lại Ma Vực một mình, nó sẽ khóc nhè đấy."
Cô bé đâu có tâm địa gì xấu xa? Chẳng qua cô bé không muốn bạn mình cô đơn thôi mà.
Diệp Tri Tri đang chuẩn bị bắt một con quỷ trông như bạch tuộc. Bỗng nhiên cô bé khẽ "Hả?" một tiếng vì lại cảm nhận được hơi thở của cha mình. Giữa mỹ thực sắp tới tay và cha, cô bé không chút do dự chọn cái trước. Đầu tiên, cô bé tóm lấy con bạch tuộc quỷ, nhét vào nông trại gia viên. Sau đó vẫy tay gọi Tiểu Tử kéo ba người kia đến, cô bé mới ôm dây leo chạy về phía tiểu viện.
Trong tiểu viện, Úc Tử Trạc nhỏ bé đáng thương đầy bất lực. Khi nhìn thấy Diệp Kỳ đột nhiên xuất hiện, cậu thoáng ngẩn người rồi ngay lập tức rưng rưng nước mắt: "Đại sư huynh, huynh không sao chứ?"
Một thân bạch y của Diệp Kỳ đã nhuốm máu, trên khuôn mặt tuấn mỹ có thêm một vết sẹo dữ tợn như bị lửa thiêu. Nhìn thấy vẻ lo lắng trong ánh mắt của Tiểu Hắc và Úc Tử Trạc, y khép mắt lại, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh: "Tử Trạc."
Úc Tử Trạc chưa từng thấy Diệp Kỳ chật vật như vậy nên cậu thật sự lo lắng: "Đúng, đúng, đúng. Cha đệ nói đèn bản mệnh của huynh trở nên rất ảm đạm nên đệ mới ra ngoài tìm huynh, sau đó… Đúng rồi, chúng ta mau chạy đi! Ở đây có một tiểu ma đồng tà tu, tuy rằng con bé không gϊếŧ ta, nhưng lỡ mà thấy thêm huynh, con bé lại gϊếŧ huynh thì đệ…"
Tiểu ma đồng tà tu?
Diệp Kỳ nheo mắt lại, rồi nhìn lướt qua đám Tiểu Hắc đang ngồi đầy sân.
Úc Tử Trạc đã đứng dậy, lấy ra một đống linh dược từ trong nhẫn trữ vật rồi định đưa cho Diệp Kỳ. Cậu thuận theo tầm mắt của Diệp Kỳ nhìn qua: "Con thỏ này rất lợi hại, đệ cũng…"
Vì phải kéo theo ba người, Diệp Tri Tri trở về chậm hơn một chút. Cô bé còn chưa vào đến sân viện đã thấy cha mình, vui sướиɠ ném ba người bị xâu chuỗi sang một bên rồi nhào về phía Diệp Kỳ.
Úc Tử Trạc nghe thấy động tĩnh thì thấy tiểu tà tu đang lao về phía Diệp Kỳ, cậu không kịp sợ hãi đã lập tức chắn trước người y: "Tiền bối, đừng…"
"Cha!"
Diệp Tri Tri hô lên với chất giọng non nớt đầy vui sướиɠ, rồi dùng một chưởng đẩy Úc Tử Trạc đang chắn đường ra. Thú cưng của cha thật là không hiểu chuyện gì cả!
Diệp Tri Tri lao tới, ôm chầm lấy Diệp Kỳ: "Cha!"
Úc Tử Trạc đυ.ng vào tường của tiểu viện mới dừng lại. Cậu hoang mang, kinh ngạc nhìn chằm chằm đại sư huynh nhà mình và tiểu tà tu kia… Không đúng, con gái của đại sư huynh, cậu đưa tay sờ đầu, lẩm bẩm: "Chắc mình đã chết lâu rồi, hiện tại chỉ là ảo giác mà thôi."
Diệp Kỳ ôm lấy con gái mình, cuối cùng y cũng yên lòng. Dù Diệp Kỳ biết con gái mình rất mạnh, nhưng để cô bé một mình đối mặt với bí cảnh phức tạp này, y hoàn toàn không thể yên tâm. Chính vì lo lắng cho con gái, y đã nhanh chóng vượt qua khảo nghiệm, không chỉ thoát khỏi địa ngục mà còn nhận được truyền thừa của bí cảnh: "Tri Tri đừng sợ."
Trong đôi mắt to tròn của Diệp Tri Tri thoáng hiện vẻ hoang mang. Sao vậy nhỉ? Chẳng lẽ nơi này đáng sợ lắm ư?
Nghĩ ngợi một lát, Diệp Tri Tri vươn tay vỗ nhẹ vào người cha mình, cô bé chẳng hề e ngại khuôn mặt đã bị hủy dung của y, còn dụi khuôn mặt nhỏ nhắn của mình: "Cha đừng sợ, có Tri Tri ở đây rồi mà."
Hầy, cha mình đúng là yếu đuối quá đi, đến cả đồ ăn cũng sợ nữa.