Tuy Úc Tử Trạc là tu sĩ chính đạo, còn đối phương là một tiểu tà tu chuyên ăn âm hồn, nhưng dù sao đối phương cũng đã cứu mạng cậu.
Úc Tử Trạc đặt đồ trước móng thỏ đen, đứng dậy bước về phía cửa để xem xét. Thế rồi, mắt cậu bỗng tối sầm. Chưa kịp phản ứng gì, cậu đã bị thỏ đen đang canh giữ dùng cặp chân sau mạnh mẽ đá văng trở lại.
Bản thể của Tiểu Hắc đang nằm trên mái nhà, nó liếc nhìn Úc Tử Trạc mãi vẫn chưa đứng dậy nổi. Nó cúi đầu tiếp tục gặm củ cải mà Diệp Tri Tri chê bai. Mùi vị hơi kỳ lạ, không biết có nên nếm lại lần nữa không nhỉ?
Lúc này, Diệp Tri Tri đang mải mê tóm lũ quỷ nhung nhúc trong rừng, đặc biệt là mấy con có mùi hấp dẫn. Bắt được con nào là cô bé nhét ngay vào túi hoặc cái gia viên mà hệ thống ban cho.
Trong không gian gia viên mở rộng từ rương báu, có một khu vực dành riêng để nuôi gia súc. Nơi này vốn đẹp như tranh vẽ, cỏ cây xanh mướt, nhìn thôi đã biết là chốn tốt để đàn gia súc phát triển. Giờ thì... Nó đã bị chất đầy bởi đủ loại quái quỷ dị, nanh vuốt tua tủa.
1872 vẫn chưa hết bàng hoàng khi trơ mắt nhìn gia viên từ phong cách điền viên sơn thủy biến thành phong cách địa phủ âm u. Nó cứ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng chưa nghĩ ra nên đành tặc lưỡi, từ từ ngẫm lại.
Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chẳng có vấn đề gì. Nuôi gia súc là để làm thịt, nhóc con nhà nó nuôi đám quỷ này cũng là để làm thịt. Đằng nào chúng cũng đều là động vật, không thể tỏ ra phân biệt chỉ vì người ta biến thành quỷ được.
1872 tự an ủi mình xong thì thấy bãi chăn nuôi tự động cập nhật theo thói quen sinh hoạt của đám "thú cưng", trở nên âm u, quỷ dị hơn, nó lại bắt đầu lo lắng chuyện đám quỷ này không sinh sản được. Lỡ ăn hết thì lấy gì mà ăn tiếp?
1872 - một hệ thống "chăm trẻ"... Kiêm "cứu rỗi phản diện" hạng xoàng, hôm nay vẫn là một ngày dài lo lắng cho nhóc con nhà mình.
Diệp Tri Tri đang vui vẻ bắt quỷ thì đột ngột khựng lại. Cô bé cẩn thận hít hà mùi máu tanh thoảng trong gió, tò mò chạy tới xem có chuyện gì hay. Đôi khi ăn nhiều quỷ quá cũng muốn đổi món, gặm chút đồ tươi cho đỡ ngán.
Nhưng khi đến nơi, Diệp Tri Tri mới phát hiện ba gã đánh lén Úc Tử Trạc hôm qua đang bị một đám quỷ xé xác. Cô bé chớp chớp mắt, hứng khởi xông lên.
1872 lập tức cảm động đến mức lăn lộn trong khu mua sắm. Nhóc con nhà nó sao mà lương thiện đến thế! Sau này nó nhất định phải dạy dỗ nhóc con thật tốt, người xấu không đáng cứu, bọn họ dễ trở mặt lắm.
Diệp Tri Tri "cứu" ba kẻ đã gãy tay, gãy chân đang hấp hối sắp chết rồi hỏi: "1872, có rương báu không?"
1872 đi kiểm tra một lượt rồi lập tức nổi đóa: "Không có! Chỉ có người nào được cứu mà biết ơn mới trao rương báu thôi. Đáng ghét, lũ người này quá xấu xa rồi!"
Diệp Tri Tri nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn ba kẻ kia lẩm bẩm: "Uổng công cứu!"
1872: "..."
1872 yếu ớt hỏi: "Ngươi cứu người là vì rương báu à?"
"Không thì sao?" Diệp Tri Tri hồn nhiên đáp: "Hối hận rồi!"
Diệp Tri Tri sớm đã nhận ra, mấy con quỷ có mùi vị ngon hơn đều là lũ đã nuốt rất nhiều quỷ khác hoặc máu thịt. Nếu không phải vì rương báu, cô bé hoàn toàn có thể đợi đám quỷ này ăn ba tên kia xong rồi mới đi ăn thịt quỷ, như vậy 1872 sẽ không lải nhải nữa.
1872 cố gắng thuyết phục bản thân: "Cũng đúng, người xấu không đáng cứu, người xấu không biết cảm ơn."
Diệp Tri Tri nhìn ba gã kia như nhìn xác chết, lưỡng lự giữa việc ném bọn chúng ở đây cho quỷ ăn rồi mình đi ăn quỷ, hay là mang về làm quà cho thú cưng của cha. Nghĩ kỹ lại thì... hình như hôm nay thú cưng đều đã "cống nạp" hết cho cô bé rồi...
Cô bé lấy ra một dây leo màu đen nở hoa tím từ trong túi. Vừa giũ nhẹ, dây leo đã quấn chặt lấy ba gã kia như có sự sống. Những chiếc gai mảnh đâm vào cơ thể họ và hút máu không ngừng, khiến những bông hoa màu tím càng thêm rực rỡ.
1872 nhìn dây leo ghê rợn này bèn im lặng một hồi: "Tri Tri, ngươi mang Huyết Thị Quỷ Đằng ra từ khi nào vậy?"