Úc Tử Trạc thậm chí còn hoài nghi mình đã chết, cái gọi là được cứu chỉ là ảo giác trước khi lâm chung. Chẳng lẽ cậu đã trở thành một phần của đám âm hồn này rồi sao?
Tiếng kêu thảm thiết của đám âm hồn khiến Úc Tử Trạc rùng mình. Cậu vội vã nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy một đứa trẻ quen thuộc đang cố gắng há cái miệng nhỏ xíu, nhét một cục đen sì vào miệng.
Úc Tử Trạc: "..."
Phải, cậu được một tên tiểu tà tu chuyên ăn âm hồn cứu sống.
Diệp Tri Tri sớm đã nhận ra Úc Tử Trạc tỉnh lại. Cô bé vừa nhồm nhoàm gặm quả cầu lệ quỷ trên tay, vừa nhìn về phía Úc Tử Trạc. Thấy cậu cứ nhìn mình chằm chằm, cô bé cho rằng cậu đói bụng. Nhưng những thứ trên tay cô bé đều là những món lúc nãy cô ngửi thấy thơm tho hơn nhiều, chỉ nỡ chia cho Tiểu Hắc một ít, căn bản không nỡ cho Úc Tử Trạc, thế nên cô bé cố gắng há to miệng, nuốt trọn mấy miếng cầu lệ quỷ vào bụng.
Úc Tử Trạc nhìn cô nhóc ăn ngấu nghiến, lặng lẽ thu mình vào một góc. Vừa động đậy một cái, c liền cảm thấy bị thứ gì đó đạp cho một phát. Cậu cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện bên cạnh mình có một con thỏ, không biết là âm hồn hay là thực thể.
Con thỏ tuy chỉ lớn bằng bàn tay, nhưng lại đang giẫm lên một con âm hồn hình dáng hổ để gặm, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Úc Tử Trạc, còn uy hϊếp giật giật móng vuốt sau, như muốn cảnh cáo cậu rằng nếu không nghe lời sẽ bị nó đá cho một trận.
Diệp Tri Tri đảo mắt nhìn xung quanh, chọn một con quỷ hình bọ cạp mà cô bé không thích ăn, bàn tay mũm mĩm túm lấy đuôi bọ cạp quỷ, xách đến trước mặt Úc Tử Trạc đưa cho cậu: "Cho cậu đấy."
Úc Tử Trạc trợn tròn mắt. Con ma bọ cạp kia thì lại chẳng sợ cậu, giương nanh múa vuốt với cậu. Nếu không phải cậu tránh nhanh, chắc chắn đã bị nó làm bị thương rồi.
Diệp Tri Tri cũng phát hiện ra điều này, đôi mắt ánh lên vẻ ghét bỏ, hai tay xé toạc hai cái càng của bọ cạp quỷ, nghĩ ngợi một chút lại xé luôn cả đuôi và đầu cho Tiểu Hắc ăn, phần còn lại nhét vào tay Úc Tử Trạc: "Đừng để mình chết đói."
Úc Tử Trạc cầm con âm hồn ma bọ cạp tàn khuyết trong tay, cậu phải mở lời thế nào với đứa trẻ tà tu trước mặt đây để giải thích rằng mình không ăn được thứ này? Nếu để đối phương biết mình không phải đồng loại với nó, liệu nó có ăn thịt mình luôn không?
Diệp Tri Tri nhìn ra sự do dự của Úc Tử Trạc, tức giận nói: "Thúc không được kén ăn!"
Cô bé tuyệt đối sẽ không lấy cá chua ngọt ngon lành cho người này đâu. Đâu phải ai cũng được hưởng đãi ngộ đặc biệt như cha cô bé!
Dưới mái hiên, ai mà chẳng phải cúi đầu, Úc Tử Trạc nhắm mắt, nhắm mũi nhét thẳng con âm hồn ma bọ cạp vào miệng: "Ọe!"
Diệp Tri Tri tức đến trợn tròn cả mắt.
1872, vốn đang tranh thủ thời gian tu sửa lại "gia viên" vừa được mở rộng, thấy cô nhóc định ăn bậy, liền xuất hiện ngay khoảnh khắc quyết định, khi Diệp Tri Tri chuẩn bị nhét lại thứ mà Úc Tử Trạc vừa nôn ra vào miệng cậu: "Tri Tri, tu sĩ không ăn được cái này đâu."
Diệp Tri Tri chớp chớp mắt, lý lẽ hùng hồn: "Nhưng 1872 bảo ta là tiểu tu sĩ mà, vậy thì hắn ăn được chứ sao."
1872 thấy cũng có lý, bèn nói: "Tu sĩ yếu quá thì không ăn được thứ này."
Diệp Tri Tri chấp nhận lời giải thích này, keo kiệt nói: "Nhưng ta không muốn cho hắn ăn cá chua ngọt."
1872 cũng chẳng nỡ cho ai ăn đồ ăn của con mình: "Không sao, hắn là tu sĩ, chết đói cũng được."
Diệp Tri Tri lập tức bớt ghét Úc Tử Trạc hẳn, cậu ta tuy yếu nhưng lại chẳng cần ăn gì cả.
Tiểu Hắc vểnh tai, nhìn Úc Tử Trạc với ánh mắt thiện cảm hơn nhiều, không lông, yếu, lại còn không ăn gì, nó cảm thấy có thể nuôi thêm vài con như này làm đồ dự trữ.
Úc Tử Trạc nào biết mình vừa suýt chút nữa đã phải chịu khổ, thấy tiểu tà tu không để ý đến mình nữa thì thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi một ngụm âm hồn, âm khí ẩn chứa bên trong suýt chút nữa đã khiến cậu ngất xỉu. Cậu vội lấy một bình đan dược từ trong nhẫn trữ vật ra, đổ vào miệng ăn, cố gắng làm quen: "Đa tạ tiền bối đã cứu mạng, có gì sai bảo cứ việc phân phó, ta..."