Thoạt nhìn, hang động này có vẻ rất sâu, hơn nữa không biết vì sao mà bên trong này còn lạnh hơn cả bên ngoài nữa. Diệp Tri Tri thò tay vào túi lục lọi một hồi, lấy từ trong túi nhỏ ra một tấm thảm lông dày hơn rồi bọc kín cả người mình lại. Lúc này, cô bé mới nhấc đôi chân ngắn ngủn mà đi vào trong hang động.
Một viên minh châu to bằng nắm tay người lớn đang bay lơ lửng trên đầu Diệp Tri Tri, phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
Thật ra thì bóng tối căn bản không hề ảnh hưởng gì đến Diệp Tri Tri cả, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn nói: “Cảm ơn 1872.”
1872 cố gắng làm cho ánh sáng đó sáng hơn một chút: “Không có gì. Tri Tri à, ngươi cứ yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ cho ngươi một tuổi thơ hạnh phúc.”
Diệp Tri Tri - người vẫn luôn cảm thấy mình sống rất tốt, chớp chớp mắt rồi đáp lại: “Được.”
1872 nhìn Diệp Tri Tri đang trông như một quả cầu lông, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.
Quả nhiên, Tri Tri nhà nó vừa ngoan ngoãn lại vừa hiểu chuyện biết bao. Trong tuyến cốt truyện ban đầu, cô bé sẽ trở thành nhân vật phản diện lớn nhất, sẽ hủy diệt thế giới - đó chính là vì cô bé phải trải qua một tuổi thơ quá mức tối tăm! Chỉ cần Tri Tri nhà nó lớn lên trong một môi trường đầy tình yêu thương thì nhất định sẽ trở thành một cô bé vui vẻ, lạc quan thôi!
Càng vào sâu thì đường trong hang động lại càng dễ đi, hơn nữa cũng dần dần ấm lên. Đợi đến khi Diệp Tri Tri nhìn thấy cái người đầy máu đang nằm trên mặt đất kia thì trên người cô bé cũng chỉ còn lại một chiếc áo bông màu hồng nhạt thôi.
1872 phát ra tiếng hoan hô vui sướиɠ: “Tri Tri! Mau lên, y là cha ngươi đấy!”
Khi Diệp Tri Tri ngửi thấy mùi máu tanh ngọt ngào lan tỏa trong hang động thì trộm nuốt nước miếng. Nhưng nghe thấy giọng nói vui vẻ của 1872, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo không khỏi hiện lên vẻ thất vọng. Nếu 1872 đã thích người này như vậy, thì, thì thôi, không ăn nữa vậy.
1872 còn đang đắm chìm trong niềm vui khi đứa nhỏ mình nuôi cuối cùng đã tìm được cha, về sau sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Nó căn bản không hề phát hiện cảm xúc vừa rồi của Diệp Tri Tri. Sau khi thúc giục Diệp Tri Tri đi qua đó, 1872 nói: “Tri Tri, ngươi có nhìn thấy cọng cỏ màu đỏ kia không?”
Diệp Tri Tri gật đầu.
1872 nói: “Ngươi nhổ cọng cỏ đó đi.”
Diệp Tri Tri đi qua đó với tốc độ chậm như rùa bò, cô bé nắm lấy cọng cỏ màu đỏ rồi trực tiếp kéo ra.