Một cuộc tàn sát đơn phương cứ thế diễn ra. Dưới sự giám sát nghiêm ngặt của 1872, Diệp Tri Tri miễn cưỡng ép mình trở thành một đứa trẻ ngoan có nguyên tắc: quỷ hình người thì xé tan, quỷ hình yêu thú thì bắt lấy nếm thử một miếng, ngon thì nhét vào túi, không ngon thì xé tan.
Úc Tử Trạc nằm trên mặt đất, trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy tất cả những gì trước mắt chỉ là ảo giác trước khi chết. Nếu không thì sao cậu lại thấy một nhóc con còn chưa cao đến đầu gối của cậu đuổi đám âm hồn chạy trối chết khắp nơi?
Cậu nghi ngờ đó không phải trẻ con thật, mà là tà tu nào đó giả dạng. Tu sĩ chính đạo ai lại ăn âm hồn bao giờ? Cậu biết sau khi tà tu này xử lý xong đám âm hồn thì sẽ đến lượt cậu thôi. Nhất thời cậu cũng không biết chết trong miệng âm hồn dễ chịu hơn hay chết trong tay tà tu này dễ chịu hơn. Nhưng dù thế nào, cậu cũng chẳng còn quyền lựa chọn nữa rồi.
Úc Tử Trạc lúc này đừng nói đến sức bỏ chạy, ngay cả động ngón tay cũng không còn sức. Nhát kiếm sau lưng chẳng những làm tổn thương kinh mạch, mà còn tẩm độc kịch độc, bọn chúng thật sự hận không thể cậu chết ngay tại chỗ.
Thấy tà tu lăm lăm tiến đến, Úc Tử Trạc gắng gượng chút tàn lực, thều thào: "Xin cho ta một nhát thống khoái."
Cậu cứ tưởng giọng mình phải vang dội lắm, khí thế ngút trời lắm, ai ngờ đến tai Diệp Tri Tri thính như chó cũng chẳng nghe rõ mồn một: "1872, hắn lảm nhảm gì đấy?"
1872 cũng chịu thua, đành đoán mò: "Chắc là cảm ơn ngươi đã cứu mạng."
Diệp Tri Tri "ồ" một tiếng, ngồi xổm xuống trước mặt Úc Tử Trạc, chọc chọc vào vết thương của y: "1872, nhìn kìa, hắn bị đâm sâu hoắm, thủng cả bụng rồi!"
1872 nhìn bộ dạng thoi thóp của Úc Tử Trạc, vội can ngăn: "Tri Tri, con chọc nữa là hắn toi mạng đấy!"
Diệp Tri Tri lại "ồ" một tiếng.
1872 dỗ dành: "Trong túi con có cây linh u thảo lá tím hoa đỏ răng cưa đấy, có công hiệu cầm máu giải độc, con đút cho hắn giữ mạng trước đi."
Diệp Tri Tri có vẻ không tình nguyện: "Nhưng mà bông hoa kia đẹp lắm cơ!"
1872 thấy con bé còn nhỏ nên phải dỗ ngọt: "Hắn là sư đệ, cũng là thú cưng tương lai của cha con, coi như là của con đấy, chết thì tiếc lắm!"
Diệp Tri Tri thấy có lý, lục lọi trong túi lấy ra cây linh u thảo mà 1872 vừa tả, nâng niu vuốt ve bông hoa xinh đẹp kia một hồi, lúc này mới bĩu môi nhét cả cây linh u thảo còn dính đất vào miệng Úc Tử Trạc, lẩm bẩm: "Nhất định đừng có chết đấy nhé!" Chết là cô bé lỗ vốn to rồi.
Chẳng biết có phải sắp chết hay không mà giờ khắc này, ngũ quan của Úc Tử Trạc trở nên vô cùng nhạy bén. Cậu nghe thấy giọng nói non nớt đặc trưng của trẻ con vang lên bên tai, kinh ngạc trợn tròn mắt. Hóa ra đây không phải là lão yêu quái sống mấy ngàn năm, mà thực sự là một đứa trẻ? Đứa trẻ này đến cứu cậu, còn không muốn cậu chết?
Úc Tử Trạc muốn nói với đứa trẻ rằng cậu hết cứu nổi rồi, bảo cô bé cứ lấy nhẫn trữ vật của cậu đi, trong đó còn không ít đồ tốt coi như cậu báo đáp ân cứu mạng, nhưng vừa há miệng định nói thì đã bị nhét cho một thứ gì đó vào miệng, vừa thối vừa đắng vừa chát, cậu chỉ thấy trước mắt tối sầm lại như thể gặp được cụ tổ chưa từng thấy mặt...
Nhưng rất nhanh, Úc Tử Trạc liền cảm thấy như có dòng nước ấm áp chảy trong cơ thể, không chỉ giải được độc trong người mà ngay cả vết thương vẫn đang rỉ máu cũng ngừng lại. Còn chưa kịp nói lời cảm tạ thì cậu đã cảm thấy có người túm lấy ống quần, chân cậu bị nhấc lên, sau đó cả người bị lôi xềnh xệch đi...
Úc Tử Trạc vừa định bảo cho cậu xin một khắc, cậu có thể tự đi được thì đầu đã đập vào một khúc cây cháy dở, đầu cậu nghiêng một cái rồi ngất luôn.
Diệp Tri Tri một tay kéo ống quần lôi người về phía tiểu viện, sau khi phát hiện Úc Tử Trạc ngất xỉu thì còn quay đầu lại nhìn: "1872, ngươi xem, cha ta nuôi mấy thứ yếu đuối này làm gì không biết?"
Tận mắt chứng kiến Úc Tử Trạc dù phải đối mặt với vô số quỷ hồn cắn xé cũng giữ được tỉnh táo chiến đấu đến giây phút cuối cùng, vậy mà lại bị đập đầu vào cây ngất xỉu, 1872 im lặng một hồi rồi quả quyết nói: "Tri Tri, chúng ta phải tôn trọng sở thích của người khác."