Chương 28

1872 dặn dò: "Gặp nguy hiểm thì nhớ chạy ngay, đừng có mà đến gần quá đấy!"

Diệp Tri Tri "ừ ừ" cho có lệ.

Nơi giao chiến cách cái sân nhỏ không xa, bốn tu sĩ – ba nam một nữ – đang bị vô số quỷ vật bao vây. Một nam tu sĩ miễn cưỡng chống đỡ bằng một pháp bảo hình dù, cố gắng che chở cho những người còn lại. Nhưng rõ ràng, họ đã kiệt sức, sớm muộn gì cũng tan xác trong miệng lũ quỷ kia.

Đôi mắt Diệp Tri Tri sáng lấp lánh, thoăn thoắt trèo lên một cái cây khô, nhìn chằm chằm vào đám người và lũ quỷ, cứ như đang xem một màn kịch lạ mắt, chỉ thiếu nước hối thúc chúng đánh nhanh lên thôi.

Ở Ma Vực, 1872 đã phát hiện ra nhóc con nhà mình có máu hóng hớt bẩm sinh. Cứ hễ nghe thấy tiếng yêu thú đánh nhau là y như rằng cô bé sẽ chạy ngay đến xem cho bằng được. Thậm chí, 1872 còn từng cùng cô bé trải qua một vụ "xem chùa" cảnh ma tu tranh giành địa bàn, cuối cùng vì cười quá lớn mà bị phát hiện, phải phản sát một cách đầy thần kỳ. Vì vậy, lúc này, thấy cô bé hành động như vậy, nó cũng không còn ngạc nhiên nữa, chỉ theo thói quen quét mắt qua bốn tu sĩ kia.

Vừa liếc qua, 1872 đã phát hiện ra một chuyện: "Tri Tri, cái gã đang che dù kia là đồng môn của cha ngươi, cũng là người của Huyền Thiên Tông!" Chỉ là không biết là vị sư huynh đệ nào thôi.

Diệp Tri Tri có chút tò mò, nhưng không nhiều lắm, chỉ nhìn mấy cái rồi phán: "Hắn sắp chết rồi."

1872 nhìn tình hình chiến đấu trước mắt, nói: "Tạm thời chắc chưa chết ngay được đâu. Chiếc ô kia là một pháp bảo khá lợi hại, lũ quỷ kia khó mà phá được trong chốc lát."

Diệp Tri Tri nghe ra 1872 đã hiểu lầm, bèn giải thích: "Ba người đằng sau muốn gϊếŧ hắn."

1872 không hề nghi ngờ lời Diệp Tri Tri, chỉ phát ra một tiếng đầy kinh ngạc: "Tại sao chứ? Hơn nữa, ba người kia đâu có cùng một môn phái…"

Diệp Tri Tri cũng chẳng rõ tại sao, chỉ là cô bé bị hấp dẫn bởi ác niệm nồng đậm tỏa ra từ ba kẻ kia.

Chưa kịp để 1872 hiểu chuyện gì, nó đã thấy gã trung niên nấp sau lưng đám tu sĩ Huyền Thiên Tông lén lút rút kiếm, đâm thẳng vào người tên tu sĩ đang che dù. Một nữ tu khác nhanh tay cướp lấy chiếc dù pháp bảo, tên còn lại thì đẩy mạnh tu sĩ Huyền Thiên Tông kia ra hứng đòn.

Lợi dụng lúc đám âm hồn bị tu sĩ Huyền Thiên Tông bị thương thu hút, cả ba người nhờ có pháp bảo vừa đoạt được mà quay đầu bỏ chạy, phối hợp ăn ý đến mức không chút do dự.

Tên tu sĩ Huyền Thiên Tông kia không thể tin vào mắt mình, run giọng: "Các ngươi..."

"Úc Tử Trạc, trách thì trách ngươi tự chuốc lấy thôi."

"Úc ca ca nói muốn bảo vệ chúng ta, vậy huynh chết thay chúng ta đi."

Đến cuối câu, giọng nói đã mang theo sự ghen tị và oán hận ngút trời.

Vừa nghe thấy cái tên kia, 1872 đã hoảng hốt kêu lên: "Hắn là Úc Tử Trạc!"

Diệp Tri Tri cũng tò mò: "Trên người hắn nhiều đồ thật đấy, còn có ấn ký hộ thân do cao nhân lưu lại nữa."

1872 càng thêm kinh hãi: "Hắn là con trai độc nhất của sư phụ cha con đó!"

"Oa! Hắn sắp toi rồi." Diệp Tri Tri chẳng quan tâm người này là ai, mắt sáng rực nhìn chằm chằm: "Kia là cái gì thế, cái cục tròn tròn buộc ruy băng kia trông hay hay."

1872 nhận ra mình lỡ lời, nhóc con nhà nó còn quá nhỏ, làm sao hiểu được mấy chuyện này: "Tri Tri, hắn biết đèn bản mệnh của cha con hơi yếu, nên cố ý đến tìm cha con đó."

Diệp Tri Tri lập tức xụ mặt: "Hắn đến tranh cha với con hả?"

1872 nghĩ đến tính chiếm hữu của nhóc con đối với đồ đạc của mình, vội vàng chữa cháy: "Không, hắn là tiểu đệ của cha con!"

Diệp Tri Tri chậm rãi ngẩng đầu, nhìn nam nhân sắp bị quỷ xé xác kia, cô bé chậm rì rì đứng dậy, cất giọng nghi hoặc: "Sao cha con lại yếu ớt thế, tiểu đệ của cha cũng yếu ớt thế?"

Tuy nói vậy, nhưng trong lòng Diệp Tri Tri, cha là của mình, vậy tiểu đệ của cha cũng là tiểu đệ của mình. Đồ của mình mà bị kẻ khác ăn mất ư? Chuyện này Diệp Tri Tri tuyệt đối không thể bỏ qua.

Diệp Tri Tri thoạt nhìn động tác chậm chạp, nhưng thực tế chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Úc Tử Trạc, túm lấy con quỷ đang cắn vào cổ cậu. Vì con quỷ kia có hình dạng người, nên Diệp Tri Tri một quyền nện nát đầu quỷ, xé nó làm đôi.