Chương 27

Diệp Tri Tri vẫn còn lưu luyến hương vị của con quỷ trong tranh, chậm rì giải thích: "Vừa nãy đâu phải hồn phách của người."

Điểm này 1872 đương nhiên biết rõ: "Cô ta là khí linh."

Thật ra lời nam chính nói cũng không hoàn toàn đúng. Khí linh có chủ thường bị chủ nhân khống chế, làm việc thiện hay ác đều không phải do bản thân quyết định. Còn con quỷ trong tranh thì khác, mọi hành động đều xuất phát từ ý chí của nó, thậm chí căn phòng này cũng là cái bẫy do nó giăng ra.

••••••••

Lời nhắn của tác giả:

Diệp Tri Tri: Chân giò hầm ở đâu vậy?

Diệp Tri Tri chẳng mảy may tò mò khí linh là cái thá gì, mối bận tâm lớn nhất của cô nhóc lúc này là vẫn chưa tìm được tung tích của cha. Nếu không phải cảm nhận được cha vẫn còn sống nhăn răng, chắc giờ này cô bé đã san bằng cái bí cảnh này rồi.

1872 đang thao thao bất tuyệt kể cho Diệp Tri Tri nghe những chuyện tình cảm giữa khí linh và nam chính, nhưng những màn song tu nóng bỏng thì nó lờ đi, chỉ nói là hồng nhan tri kỷ.

Diệp Tri Tri vừa kiểm tra xem trong phòng còn thứ gì nhét bụng được không, vừa lơ đãng nghe, đến khi 1872 nhắc đến "hồng nhan tri kỷ" thì khẽ "Hả?" một tiếng: "Chân giò hầm á? Có ngon không?"

1872 nhất thời đơ người: "Chân giò hầm gì cơ?" Đến khi lặp lại câu hỏi, nó mới ngớ ra Diệp Tri Tri đang nói cái gì, vội chữa cháy: "Hồng nhan tri kỷ, là... là bạn khác giới thân thiết, cái gì cũng có thể tâm sự."

Diệp Tri Tri chán nản ậm ừ cho qua chuyện, rồi lại hỏi: "Sao hắn không nói "khinh bỉ nhà nghèo" nữa?"

1872 giải thích: "Câu "khinh bỉ nhà nghèo" chỉ dùng để nói với kẻ địch thôi, khí linh đâu phải kẻ địch của hắn."

Diệp Tri Tri phát hiện đồ trong phòng chả có cái nào ăn được, mất hứng bèn mở cửa, thò đầu ra nhìn đám "mỹ thực" đang chen chúc nhau ngoài sân: "Ồ ồ, ta biết rồi."

1872 nhìn bộ dạng của Diệp Tri Tri, thầm nghĩ thôi vậy, con nít ranh còn nhỏ, không hứng thú với mấy chuyện này cũng là bình thường. Dù sao nam chính còn chưa ra đời, vẫn chỉ là một nhóc tì. Nhưng mà cha của nó rốt cuộc đang ở xó nào chứ?

Cảm giác "mỹ thực" ngay trước mắt mà không được đυ.ng vào đúng là một cực hình. Mà Diệp Tri Tri rõ ràng là một đứa trẻ không cam tâm chịu đựng cực hình, nên cô bé quyết định dùng đôi chân ngắn ngủn của mình bước ra ngoài, tìm con quỷ thơm thơm mà cô bé đã đánh dấu, nghiên cứu xem làm thế nào để moi nó ra sớm hơn mà xơi tái.

1872 tóm được nút thắt cốt truyện, bắt đầu phân tích cặn kẽ những diễn biến tiếp theo: "Tri Tri, có một..."

"Chết đi cho ta!"

Một tiếng gầm giận dữ vang lên, ngay sau đó là một tiếng nổ long trời lở đất. Tiếng động này không chỉ cắt ngang lời còn chưa dứt của 1872, mà còn khiến Diệp Tri Tri đang cố nhón tay, suýt chút nữa chạm được vào móng vuốt của con quỷ, giật mình thon thót. Cô bé vội vàng quay phắt đầu về phía nơi phát ra âm thanh, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò.

"Hiếu kỳ quá! Muốn đi xem!"

Diệp Tri Tri chợt nhớ ra mình đang trên đường đi tìm cha, chưa kịp hóng hớt chút nào. Cô bé lại quay đầu nhìn về phía căn nhà, xác định cha mình khó mà ra được ngay, mà mấy thứ này cũng chẳng ăn được, thế là vui vẻ nhấc đôi chân ngắn ngủn chạy ra ngoài sân.

Tiểu Hắc phải ở nhà trông chừng mấy món ngon này, không được để chúng chạy mất, Diệp Tri Tri vừa định lôi một con yêu thú từ trong túi ra để làm phương tiện di chuyển, liền thấy Tiểu Hắc đang nằm phục ở cửa, đôi mắt đỏ rực như máu nhìn chằm chằm cô bé, chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào cái túi của cô.

Diệp Tri Tri hơi chột dạ, bàn tay đang định thò vào túi bỗng biến thành gãi gãi bắp chân, lí nhí: "Tiểu Hắc, ta đi ra ngoài săn bắn, lát nữa sẽ về ngay, ngươi trông nhà cẩn thận đấy nhé."

Tiểu Hắc vẫy vẫy tai, coi như đồng ý.

Diệp Tri Tri đành ngoan ngoãn dùng đôi chân ngắn ngủn chạy nhanh về phía có náo nhiệt.

1872 cảm động nói: "Quả nhiên nuôi thú cưng đáng yêu giúp tăng chỉ số hạnh phúc của trẻ con! Nhóc nhà mình càng ngày càng có trách nhiệm rồi."

Diệp Tri Tri nghe không hiểu, nhưng biết 1872 đang khen mình, đắc ý hếch cái cằm nhỏ lên: "Đúng vậy! Chính là ta!"