1872 bắt đầu quét một lượt: "Cây cổ cầm kia là linh bảo, trên giá sách toàn là công pháp tu luyện cao giai, Long Cốt Thảo, Diên Thọ Đan… Trời ạ, ngay cả bồ đoàn và bình phong dưới đất cũng là pháp bảo!"
Mỗi một món đồ ở đây đều vô giá, dù là 1872 cũng hận không thể vơ vét hết vào cửa hàng, đổi điểm cho bé con nhà nó lấy đồ tốt! Nhưng nhìn cách bài trí trong phòng, nó mơ hồ cảm thấy quen thuộc, hình như đã từng đọc ở đâu đó trong cốt truyện. Nó vội vàng lật xem lại.
Diệp Tri Tri liếc nhìn xung quanh rồi lao thẳng tới chỗ bình phong, vươn bàn tay mũm mĩm của mình về phía bức họa mỹ nhân.
Mỹ nhân cầm quạt tròn trong tranh bỗng nhếch mép cười khẩy. Con nhóc trước mắt phát hiện ra ả thì sao chứ? Chẳng lẽ thật sự cho rằng cái bình phong mà ả ẩn thân là một món pháp bảo bình thường? Đây chính là Thiên Giai Linh Bảo mà ngay cả tu sĩ Hóa Thần kỳ cũng không phá nổi, mà bí cảnh này lại chỉ cho phép tu sĩ Nguyên Anh kỳ trở xuống tiến vào. Đợi ả ăn thêm âm hồn của mấy tên tu sĩ nữa, ả sẽ…
Ánh mắt khinh thường của mỹ nhân biến mất, khuôn mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo. Ả không chỉ bị bàn tay nhỏ kia túm lấy, mà còn nhìn thấy chính mình trong đôi mắt long lanh đầy vẻ thèm thuồng kia.
Vẻ mặt ả kinh hoàng và tuyệt vọng, giống như vô số lần ả đã thấy trên khuôn mặt của những tu sĩ kia. Mỹ nhân giãy giụa, tuyệt vọng không muốn bị lôi ra ngoài.
Diệp Tri Tri phát hiện một tay mình không kéo nổi, bèn đưa cả tay kia vào. Cô bé còn quá nhỏ, hoàn toàn không hiểu gì là thương hoa tiếc ngọc, chỉ biết nỗ lực hết mình. Từ lúc ban đầu chỉ có thể nhón chân miễn cưỡng túm được chân của con quỷ trong tranh, đến bây giờ là hai tay hung hăng bóp lấy cái cổ thon dài trắng nõn của con quỷ tu.
1872 tìm thấy miêu tả về bí cảnh này trong cốt truyện, trách không được nó không nhớ ra, thì ra trong sách căn bản không hề nhắc đến bí cảnh này. Nó chỉ viết về một người hồng nhan tri kỷ của nam chính từng là khí linh bị vây khốn trong bí cảnh.
Khí linh kia lấy nhân hồn làm thức ăn, thậm chí còn tàn sát không ít tu sĩ Huyền Thiên Môn. Có tu sĩ muốn diệt trừ khí linh kia để báo thù cho đồng môn, nhưng lại bị nam chính ngăn cản. Hắn nói khí linh ban đầu cũng chỉ là thân bất do kỷ, chẳng lẽ kiếm gϊếŧ người lại trách kiếm quá sắc bén sao?
Khí linh giờ đã bỏ ác theo thiện, mong mọi người đừng nên ép người quá đáng. Hai bên đánh một trận ác liệt, cuối cùng đương nhiên là nam chính thắng lợi. Tối hôm đó, khí linh song tu với nam chính rồi nhắc tới chuyện trong bí cảnh, miêu tả những bảo vật trong phòng của mình, nói những người chết kia đều là bị bảo vật hấp dẫn lòng tham mà thôi.
Nam chính nói một câu xanh rờn: "Người vì tiền mà chết, chim vì ăn mà vong, chỉ có thể trách những người kia quá tham lam, chết cũng đáng đời."
1872 đang chuẩn bị nhắc nhở Diệp Tri Tri thì nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả hệ thống như muốn sụp đổ.
Diệp Tri Tri lúc này đang rất cố gắng kéo con quỷ trong tranh ra ngoài, thậm chí còn tự mình cổ vũ: "Hây ya hây ya!"
Đầu của con quỷ trong tranh đã bị kéo ra khỏi bình phong. Ả vội vàng bày ra vẻ mặt đáng thương như sắp khóc, lần trước ả đã dùng chiêu này để thoát khỏi nguy hiểm, thậm chí còn nuốt cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ vào bụng: "Vị…"
Nhưng còn chưa đợi ả nói xong, Diệp Tri Tri sợ bị 1872 phát hiện ngăn cản mình ăn, đã há to miệng cắn một ngụm. Hương vị tươi ngon lập tức chinh phục trái tim cô bé, chỉ đứng sau cá chua ngọt nướng, canh cá chua ngọt và Thôi Thôi Long thôi!
1872: "…"
Nếu sau này gặp được nam chính, nó phải ăn nói thế nào khi một trong những hồng nhan tri kỷ của hắn đã bị ăn thịt đây?
Trong lúc hoảng hốt, 1872 quên cả việc ngăn cản Diệp Tri Tri đừng tùy tiện ăn đồ.
Đợi đến khi Diệp Tri Tri ăn xong miếng cuối cùng, chuẩn bị đưa ngón tay lên liếʍ, 1872 cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng nhắc nhở: "Không được liếʍ! Tay con còn chưa rửa, phải là một đứa trẻ có ý thức giữ vệ sinh chứ!"