1872 chẳng còn tâm trí đâu mà sợ quỷ nữa, chỉ cảm thấy hệ thống của mình sắp sập đến nơi. Cha của cô nhóc chẳng lẽ tèo rồi sao? Vậy cô nhóc nhà nó không có người thân bên cạnh, không có tuổi thơ hạnh phúc, có khi nào sẽ hắc hóa thành đại phản diện không? Phải làm sao để cô nhóc cảm thấy hạnh phúc đây?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, 1872 đã mường tượng ra cảnh cô nhóc đáng thương ghen tị nhìn những đứa trẻ khác nũng nịu bên cạnh cha mẹ. Xem ra chỉ có một người cha thì chưa đủ!
1872 xem xét các quy định liên quan đến việc mời khách đến cửa hàng.
Lúc này, Diệp Tri Tri còn chưa biết 1872 đã tính chuyện tìm thêm người thân cho mình. Cô nhóc mặt mày nghiêm túc, dù cảm nhận được trong rừng có người sống đang đánh nhau với quỷ, cũng chẳng thèm bận tâm. Cô bé điều khiển Tiểu Hắc, một mạch lao nhanh đến nơi khí tức của cha biến mất.
Đó là một cái sân nhỏ, nhìn từ bên ngoài, hoa cỏ được trồng rất nhiều, giữa khu rừng cháy khô này trông đặc biệt nổi bật, liếc mắt một cái là biết có vấn đề.
1872 vội vàng nhắc nhở: "Đây chắc chắn là cạm bẫy! Đừng vào!"
Cùng lúc đó, giọng Diệp Tri Tri vang lên: "Ở đây thơm quá." Vừa dứt lời, cô bé đã đẩy cửa sân ra.
1872: "..."
Diệp Tri Tri lặng lẽ rụt chân vừa nhấc lên về: "Cha vào rồi."
Lúc này, 1872 mới hiểu ý trong lời của Diệp Tri Tri. Diệp Kỳ chỉ là khí tức biến mất, chứ người vẫn còn sống. Nhóc con và Diệp Kỳ huyết mạch tương liên, nếu Diệp Kỳ chết, nhóc con chắc chắn sẽ cảm nhận được: "Vậy nên, cha con chỉ là biến mất thôi."
Diệp Tri Tri động đậy mũi, cẩn thận ngửi mùi hương ngọt ngào trong sân, ngẫm nghĩ rồi nói: "Nhưng cha yếu, con mạnh."
1872 bị thuyết phục, nhưng vẫn có chút lo lắng: "Vậy con cẩn thận nhé."
Diệp Tri Tri hừ hừ hai tiếng, mang một vẻ nghiêm túc qua loa. Không đợi 1872 nói thêm, cô bé đã để Tiểu Hắc biến nhỏ, nằm trên đỉnh đầu mình, bước những bước chân ngắn ngủn, chạy thẳng đến nơi có mùi thơm nồng đậm nhất. Cô nhóc không tin là mình lật tung nơi này lên mà không tìm được cha.
Vừa vào sân, 1872 đã phát ra tiếng cảnh báo chói tai. Những chấm đỏ dày đặc trong sân này đơn giản là đủ để hù chết một người mắc chứng sợ lỗ: "Nhiều quỷ quá!"
Hai mắt Diệp Tri Tri sáng lên, ngay cả Tiểu Hắc trên đầu cô bé cũng dựng đứng lông lên: "Chúng thơm quá!" Cảm thán xong, lại mặt đầy thất vọng: "Tiếc là bây giờ không ăn được."
Không phải là không thể ăn, mà là không với tới.
Diệp Tri Tri thật ra không thích cái gọi là bí cảnh. Đây là địa bàn của người khác, luôn có những quy tắc kỳ quái hạn chế cô bé. Đây là một chuyện rất phiền não đối với Diệp Tri Tri, người luôn tùy tâm sở dục săn bắt.
1872 cảnh giác nhìn những con quỷ xung quanh. Những con quỷ này không biết vì sao, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Tri Tri, chứ không hề tấn công, giống như đang chờ đợi điều gì đó.
Diệp Tri Tri đảo mắt nhìn xung quanh, đánh dấu vào mấy con quỷ thơm hơn, rồi mới đi vào trong.
Tiểu Hắc ngược lại từ trên đầu Diệp Tri Tri nhảy xuống. Nó nhảy đến trước cửa sân, rất bất lịch sự tè một bãi, rồi bắt đầu tuần tra sân. Có chỗ để lại vài giọt nướ© ŧıểυ, có chỗ lại để lại một con thỏ đen nhỏ gần như giống hệt nó.
1872 thỉnh thoảng nhìn Tiểu Hắc mấy cái, có chút nghi hoặc hành vi của nó: "Tri Tri, Tiểu Hắc đang làm gì vậy?"
Diệp Tri Tri đã tìm được vị trí thơm nhất, nghe vậy giải thích: "Khoanh địa bàn, để lát nữa đồ ăn không chạy mất."
Đồ ăn?
1872 ngớ người mất một lúc mới hiểu ra "đồ ăn" mà Diệp Tri Tri nhắc đến chính là đám quỷ dày đặc trong sân. Nó nhìn lại ánh mắt của đám quỷ khi nhìn Diệp Tri Tri và Tiểu Hắc, ánh mắt thèm thuồng như nhìn thấy mồi ngon, trong lòng 1872 nhất thời cảm thấy vô cùng phức tạp.
Diệp Tri Tri đẩy cửa gỗ bước vào. Đồ đạc trong phòng vô cùng đơn giản. Trên tường treo mấy bức tranh, phía sau chiếc bình phong vẽ mỹ nhân sơn thủy là một chiếc giường thêu tinh xảo. Bên kia, trên kệ nhiều ngăn và giá sách bày biện không ít đồ vật và ngọc giản, thoạt nhìn vô cùng trân quý. Trên bàn đọc sách cạnh cửa sổ còn có một bức tranh vẽ dở, góc bàn cắm một bình hoa tươi thắm như vừa mới hái. Ngay chính giữa phòng còn có một cây cổ cầm đặt dưới bức họa.