Chương 24

Việc trước đây tìm thấy Diệp Kỳ trong hang động ở Cực Bắc là do 1872 phân tích dựa trên cốt truyện, giờ chỉ có thể trông cậy vào Diệp Tri Tri.

Diệp Tri Tri im lặng. Cô bé triệu hồi Tiểu Hắc, trèo lên lưng nó. Dường như bẩm sinh đã biết phải làm gì, cô bé cắn rách đầu ngón tay, dùng máu vẽ một đường giữa lông mày, đôi mắt biến thành màu đỏ đậm: "Tìm được cha, lấy dây thừng trói lại, cha sẽ không chạy được nữa."

Như vậy, cha cô bé sẽ không bị người khác gϊếŧ chết và ăn thịt ở những nơi cô bé không nhìn thấy.

Tiểu Hắc dang đôi cánh xương bay lên.

Lúc này, 1872 mới nhận ra sự khác thường của Diệp Tri Tri. Nghe những lời của cô bé, nó thực sự sợ rằng sau khi tìm được Diệp Kỳ, Diệp Tri Tri sẽ trói y bên cạnh.

Cái này, cái này đơn giản là khiến hệ thống không dám nhìn thẳng, chỉ muốn đổi kênh ngay lập tức: "Cái này... cái này không thể trách cha con được mà. Cha con ôm con đến phút cuối vẫn muốn bảo vệ con, ai ngờ vừa vào bí cảnh đã bị quy tắc tách ra rồi."

Diệp Tri Tri nằm trên lưng Tiểu Hắc, lông Tiểu Hắc quá dày, gần như nhấn chìm thân hình bé nhỏ của cô bé: "Vậy thì ăn luôn cái bí cảnh này."

1872: "..."

1872 vội vàng giải thích: "Bí cảnh chỉ là tên gọi chung của nơi này thôi, trừ khi con tìm được lõi của nó, trở thành chủ nhân thì mới ăn được."

••••••••

Lời nhắn của tác giả:

Diệp Tri Tri: Không ngon, cho cha ăn.

Diệp Kỳ: Con gái hiếu thảo.

Nếu chỉ có Diệp Tri Tri, cô bé chẳng thèm gọi Tiểu Hắc ra dọa lũ yêu thú kia bỏ chạy. Cô bé thích cứ thế mà xơi tái chúng hơn, gặp loại nào ngon còn muốn bắt về nuôi. Nhưng giờ thì đành thôi, ai bảo cha cô bé yếu đuối quá làm gì.

Chỉ cần nghĩ đến việc cha mình có thể bị ăn thịt ở nơi khuất mắt, Diệp Tri Tri liền cảm thấy khó chịu như thể đồ của mình bị cướp mất. Lần trước cô bé có cảm giác này là sau khi phát hiện Tiểu Hắc suýt bị làm thịt.

Bất kể là Diệp Kỳ hay Tiểu Hắc, đều là những thứ mà cô bé không nỡ ăn, lũ kia dựa vào cái gì mà dám động vào bọn họ!

Từ khi Tiểu Hắc xuất hiện, những ánh mắt rình mò xung quanh với ý đồ săn mồi đều biến mất tăm. Yêu thú nhạy cảm với nguy hiểm hơn con người nhiều, chúng cảm nhận được Tiểu Hắc là một sự tồn tại cực kỳ nguy hiểm, không thể trêu vào, đương nhiên là phải chuồn lẹ.

Diệp Tri Tri lần đầu tiên tiến vào bí cảnh. Vừa biến mất khỏi bãi cỏ vô tận, cô bé liền đặt chân đến một nơi khác, còn ngạc nhiên kêu "a" một tiếng. Trước mắt là một khu rừng bị thiêu rụi, khắp nơi là quỷ dữ với đủ hình dạng gớm ghiếc, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi khiến Diệp Tri Tri khó chịu.

Tiểu Hắc đang bay lượn trên không trung, không biết bị ảnh hưởng bởi cái gì mà bị ép xuống đất, móng vuốt cắm sâu vào bùn lầy.

Diệp Tri Tri cảm nhận được sự bất an của Tiểu Hắc, vươn tay vỗ về cổ nó, bất mãn lẩm bẩm: "Đúng vậy, sao lại có thứ dơ bẩn như vậy chứ, ăn xong còn vứt xương lung tung."

1872 không hiểu ý của Diệp Tri Tri: "Tri Tri, con và Tiểu Hắc đang nói gì vậy?"

Tiểu Hắc đã cụp cánh lại và bắt đầu lùi dần.

Diệp Tri Tri giọng non nớt giải thích với 1872: "Tiểu Hắc nói dưới chân toàn là xương động vật và xương người, còn có rất nhiều máu, giẫm lên vừa dính dính nhớp nhớp lại còn cộm chân nữa."

Trong khoảnh khắc, 1872 chỉ muốn hỏi cô nhóc và Tiểu Hắc một câu, chuyện cộm chân là vấn đề lớn nhất á? Đây chẳng phải là nguy hiểm chết người sao? Nhưng chưa kịp mở miệng, nó đã thấy Diệp Tri Tri túm lấy một thứ đang vặn vẹo kêu gào, vo tròn rồi nhét vào miệng: "Con, con đang ăn cái gì vậy?"

Diệp Tri Tri biết 1872 không cho cô bé ăn hồn phách của con người, nên thứ vừa rồi cô bé túm lấy là hồn phách yêu thú mạnh nhất mà cô bé cảm nhận được ở gần đây: "Một thứ có hình dạng con bọ cạp, hơi đắng, không ngon."

1872: "..."

1872 bắt đầu quét xung quanh, liền giật mình bởi vô số chấm đỏ tượng trưng cho kẻ địch: "Có, có quỷ! Toàn là quỷ sao?"

Diệp Tri Tri định trả lời, nhưng đột nhiên khựng lại, có chút hoang mang đứng trên lưng Tiểu Hắc nhìn ngó xung quanh: "Khí tức của cha biến mất ở phía trước rồi."