Giải quyết xong hai tên, Diệp Tri Tri liền đạp một chân lên đuôi con rắn hai đầu đang định trốn. Con rắn quay đầu định tấn công, cô bé túm lấy mỗi đầu một cái, trực tiếp xé toạc ra, rồi cắn một miếng.
Lần này 1872 không hề kinh ngạc, chỉ cần nhóc con không ăn thịt người là được: "Nấu chín rồi ăn đi con, nhỡ có ký sinh trùng thì sao? Tri Tri, ta đổi cho con ít thuốc tẩy giun, lát nữa ăn nhé."
Diệp Tri Tri chỉ cắn một miếng, mặt nhăn nhó: "Không ngon."
Thịt này tanh tưởi, chẳng tươi ngon gì cả, nhưng… nhưng lãng phí thì không tốt.
Diệp Tri Tri ôm xác rắn đẫm máu vào lòng, nhìn về phía Diệp Kỳ, có chút chột dạ hỏi: "Cha, ăn không? Bồi bổ?"
Diệp Kỳ không bỏ qua vẻ mặt chê bai và câu "không ngon" của Diệp Tri Tri, y vẫn cảm thấy con gái mình thật là hiếu thảo: "Chúng ta có thể đào yêu đan, lột da ra, rồi đổi linh thạch, không tính là lãng phí."
Diệp Tri Tri nghe vậy liền vui vẻ hẳn lên, ném xác rắn xuống chân cha: "Cho cha."
Đã "một cái không ngon", "hai cái không thể ăn", Diệp Tri Tri mất hết hứng thú. Cô bé nhìn đôi ủng nhỏ dính đầy máu, giơ tay về phía Diệp Kỳ: "Bế bế rửa rửa."
Dưới sự dặn dò không biết mệt mỏi của 1872, Diệp Tri Tri đã biến thành một cô bé thích sạch sẽ.
Diệp Kỳ liếc nhìn thi thể của đôi tà tu dưới đất, bọn chúng không chỉ chết mà ngay cả hồn phách cũng tan biến. Y lấy túi trữ vật của hai người xuống, vươn tay bế con gái lên, đi về phía bờ hồ, hỏi: "Hồn phách của bọn chúng bị con đánh tan rồi sao?"
Diệp Tri Tri mờ mịt nhìn Diệp Kỳ: "Cái gì đó ạ?"
Diệp Kỳ cảm thấy con gái còn quá nhỏ, nhiều chuyện sợ rằng chính nó cũng không hiểu rõ. Y đang suy nghĩ có nên đưa con gái về Huyền Thiên Tông hay không, con gái thật sự quá đặc biệt, nếu bị bại lộ trước mặt người khác liệu có nguy hiểm đến con bé hay không? Nhưng nếu không đưa con bé về tông môn, bọn họ phải...
Chưa đợi Diệp Kỳ nghĩ xong, bỗng nhiên cảm thấy cả sơn động rung chuyển. Còn chưa kịp phản ứng, cảm giác mất trọng lực đã ập đến.
1872 chỉ kịp phát ra một tiếng cảnh báo: "Cẩn thận, là..."
Những lời còn lại Diệp Tri Tri không nghe thấy nữa. Trước mắt cô bé tối sầm lại rồi ngã xuống đất. Cô bé thuận thế lăn một vòng mới đứng dậy được.
Diệp Tri Tri nhìn bãi cỏ trước mắt, không hề có chút nghi hoặc, mờ mịt hay sợ hãi mà một đứa trẻ nên có khi đến nơi xa lạ. Cô bé nhanh chóng xác định xung quanh không có bất cứ thứ gì có thể đe dọa đến mình mới hô lên: "1872?"
Vẫn còn choáng váng, 1872 cố gắng hoàn thành lời cảnh báo: "Là bí cảnh đột ngột mở ra, có lẽ bị máu hoặc vật phẩm trên người hai người kia kích hoạt."
Diệp Tri Tri đứng im, không dám tùy tiện đi lại. Sau khi xác định 1872 vẫn ở phía sau, cô bé chẳng buồn tò mò về cách mình lạc vào đây, mà hỏi ngay: "Cha đâu?"
Người cha to lớn, yếu ớt lại còn kén ăn của cô bé đâu mất rồi?
Diệp Tri Tri hoàn toàn không cảm nhận được khí tức của cha mình.
1872 cũng chẳng biết mô tê gì. Nó vội vã lục lọi trong cốt truyện nhưng chẳng thấy ghi chép về bí cảnh nào mở ra vào thời điểm này cả. Dù sao thì truyện cũng chỉ bắt đầu từ khi nhân vật chính xuất hiện, những sự kiện xảy ra trước đó hiếm khi được nhắc đến: "Có lẽ khi tiến vào bí cảnh, hai người đã bị tách ra. Cha con không biết đang ở đâu trong này nữa."
Diệp Tri Tri liếc mắt nhìn quanh, dễ dàng phát hiện ra đám yêu thú đang ẩn nấp trong bóng tối, vài con đã bắt đầu rục rịch.
1872 lẩm bẩm: "Chúng ta phải nhanh chóng tìm được cha con. Cha con giờ mất hết tu vi, tùy tiện một con yêu thú nào cũng có thể đoạt mạng, ăn thịt y đó!"
Ý định muốn nếm thử món mới trong Diệp Tri Tri lập tức tan biến. Đôi mắt cô bé lóe lên ánh sáng đỏ sẫm, miệng lẩm bẩm: "Ăn thịt cha ta?"
1872 hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của Diệp Tri Tri. Nó thực sự lo lắng Diệp Kỳ sẽ bỏ mạng tại đây, thậm chí còn nghi ngờ sự xuất hiện của bí cảnh này là để Diệp Kỳ chết, dọn đường cho nhân vật chính sau này: "Yêu thú ăn thịt người đấy! Đúng rồi, con có thể dựa vào huyết mạch để tìm cha, chỉ cần ở cùng một chiều không gian là tìm được."