Nếu tu vi của Diệp Kỳ còn đó, ả ta đương nhiên không dám càn rỡ như vậy, nhưng bây giờ tu vi của Diệp Kỳ đã phế bỏ hoàn toàn, bên cạnh lại chỉ có một đứa trẻ không có chút dao động linh khí nào, trong mắt ả ta, Diệp Kỳ đã là món ngon nằm trên thớt, chỉ chờ ả ta đến xẻ thịt.
Ả ta đâu biết rằng lời nói của mình đã trực tiếp chọc giận Diệp Tri Tri, Diệp Tri Tri nheo mắt nhìn nữ nhân đang nói, giọng nói lạnh tanh: "1872, ả ta hư quá! Ta đã nghe lời ngươi sẽ không ăn thịt người rồi, mà cô ta lại muốn ăn, còn muốn ăn cả cha ta nữa!"
Đáng ghét! Đồ ngon như vậy mà mình còn chưa được ăn, dựa vào cái gì mà người khác lại được chứ!
1872: "..."
1872 biết phải giải thích thế nào để cô nhóc này hiểu rằng cái "nếm" kia không phải là nếm theo nghĩa đen chứ?
Diệp Kỳ đã biết rõ thân phận của hai kẻ trước mặt, nắm chặt đoản kiếm trong tay, tìm kiếm sơ hở của chúng.
Gã nọ lại dán mắt vào cô bé ngọc tuyết đáng yêu đang trốn sau lưng Diệp Kỳ, liếʍ môi nói: "Âm nguyên của con bé tầm tuổi này tinh khiết nhất, ta vốn không thích long dương, còn tưởng chuyến này toi công, ai ngờ..."
Chưa dứt lời, Diệp Kỳ đã ra tay. Y có thể nhẫn nhịn việc người khác lộng hành với mình, nhưng tuyệt đối không thể tha thứ cho việc ai đó dám động đến con gái mình.
Nghe thấy có người nhắc đến mình, Diệp Tri Tri tò mò không biết đối phương muốn nói gì, ngơ ngác nhìn cha xông lên phía trước: "1872, cha ta hình như nổi giận rồi?"
1872 lúc này cũng tức đến bốc khói, hận không thể tự mình xông lên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hắn dám nói xấu con! Cha con đang đi xử lý hắn!"
Diệp Tri Tri tuy không hiểu câu nào trong lời gã kia là mắng mình, nhưng 1872 đã bảo hắn mắng mình, mà cha còn tức giận xông lên, vậy chắc chắn là mắng rồi, còn mắng rất thậm tệ nữa chứ. Cô bé lập tức phồng má giận dỗi.
Diệp Kỳ tuy đã mất tu vi, nhưng cũng không phải để mặc người ta chém gϊếŧ. Gã ăn nói xấc xược kia vốn định trêu đùa Diệp Kỳ một phen, lại bị đoản kiếm của Diệp Kỳ bức cho liên tục lùi bước, suýt chút nữa thì bị phế đi đôi mắt.
Gã vừa kinh vừa giận, nghiến răng nghiến lợi: "Còn không mau giúp ta!"
Nữ nhân đứng bên cạnh xem kịch cũng không muốn con vịt đã đến miệng lại bay mất, cười khẩy một tiếng, lấy pháp bảo ra cùng gã vây công Diệp Kỳ: "Đồ vô dụng."
Vẻ mặt gã méo mó: "Dù ta không thích long dương, cũng không ngại nếm thử mùi vị của Đại sư huynh Huyền Thiên Tông này."
Rắn hai đầu lè lưỡi, một đầu nhìn chằm chằm Diệp Kỳ, một đầu nhìn chằm chằm Diệp Tri Tri, chỉ chờ chủ nhân hưởng thụ xong một lớn một nhỏ này, nó sẽ được no nê một bữa.
1872 tức giận mắng hai kẻ kia hèn hạ vô sỉ.
Nhưng chẳng ai phát hiện, Diệp Tri Tri đã lặng lẽ ẩn thân. Cô bé giống như vô số lần đi săn trước đây, nấp trong bóng tối, khi pháp bảo của nữ nhân sắp đánh trúng cha mình, cô bé đột nhiên xuất kích.
Diệp Kỳ biết rõ thực lực của con gái mình, nên mới yên tâm giao chiến với hai người này.
Nhưng hai kẻ kia căn bản không thèm để Diệp Tri Tri vào mắt, trong mắt chúng, Diệp Tri Tri chỉ là một đứa trẻ không có chút linh khí nào, mặc chúng muốn nắn bóp thế nào thì nắn.
Diệp Tri Tri là một đứa bé ngoan, đã nói là làm, đã nói là móc mắt thì tuyệt đối sẽ không móc thành trái tim. Cô bé cưỡi lên cổ nữ nhân, ngón tay ngắn ngủn mũm mĩm cắm vào mắt đối phương, nhẹ nhàng đào một cái, trong tay nhỏ nhắn đã có thêm một đôi nhãn cầu.
Nữ nhân phát ra tiếng kêu thảm thiết xé trời.
Cùng lúc đó, 1872 cũng hét lên the thé: "Không được ăn! Đừng có ăn đồ bẩn, cấm nhét nhãn cầu vào miệng!"
Diệp Tri Tri đang định lén lút nếm thử thì càng thêm bực bội. Sau khi bóp nát tròng mắt, cô bé thuần thục dùng hai tay túm lấy đầu nữ nhân, vặn một phát rồi giật mạnh, ném cái đầu sang một bên.
Gã trong lòng hoảng loạn. Thực lực của gã vốn đã không bằng ả kia, giờ chỉ muốn bỏ chạy, nhưng Diệp Kỳ đã chặn đường, tay lăm lăm đoản kiếm.
Diệp Tri Tri và cha mình chưa từng phối hợp, nhưng lại có ý thức chiến đấu bẩm sinh. Cô bé đá mạnh vào ngực gã, thuận thế đè lên người gã. Đã không được nếm tròng mắt, cô bé lười biếng chẳng thèm moi móc gì nữa, ngón tay trực tiếp chọc vào nghiền nát. Sau đó, tay còn lại chuẩn xác móc tim gã ra, theo bản năng muốn nếm thử một miếng, nhưng nhớ đến tiếng thét của 1872, liền khựng lại, bóp nát trái tim rồi ném sang một bên.