Chương 20

1872 nhìn da thú Tri Tri cho mình, lại nhìn da thú cho Diệp Kỳ, so sánh kích thước một hồi, lần đầu tiên với tư cách một hệ thống, nó cảm thấy vừa chột dạ vừa tự hào. Nó cố gắng nhích con thú da lông, quyết định lát nữa xẻ thịt xong sẽ đi khoe với mấy hệ thống khác!

Diệp Kỳ chỉ nghe nói về Ngưu Độc Giác Thực Cốt chứ đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến. Y nhìn tấm thảm da thú con gái vẫn luôn dùng, lại nhìn hai tấm da thú kia và cả con Ngưu Độc Giác Thực Cốt, so sánh kích thước một hồi, trách sao con gái lại bắt con Ngưu Độc Giác Thực Cốt con, hóa ra là trước đó đã tóm gọn cả ba đời tổ tông nhà nó rồi.

Thú da lông thì thú da lông vậy, có biệt danh như thế cũng tốt, dù sao cũng đỡ hơn là nói thẳng ra Ngưu Độc Giác Thực Cốt khiến người khác khϊếp vía.

Diệp Kỳ xác định chân con gái vẫn lành lặn, liền nhận mệnh đứng dậy, túm lấy sừng con Ngưu Độc Giác Thực Cốt lôi đến bờ hồ, tay cầm linh kiếm đổi bằng cả mạng sống huơ huơ vào con Ngưu Độc Giác Thực Cốt, rồi vung một kiếm xuống chỉ để lại một vết xước nông choẹt.

Diệp Tri Tri đã xỏ giày chạy tới, thấy vậy liền nói: "Không được đâu."

Diệp Kỳ cảm thấy mình nên minh oan cho thanh linh kiếm này một chút: "Là do ta bây giờ không có linh lực, không phát huy được thực lực của thanh linh kiếm này."

Diệp Tri Tri không hiểu linh lực là gì, nhưng lại càng nhận thức rõ ràng hơn việc cha mình rất yếu: "Vậy ạ."

1872 vội vã nhắc nhở: "Tri Tri, máu của con thú da lông này chứa linh khí rất đậm đặc, chính là thứ mà cha ngươi cần đấy!"

Diệp Tri Tri nghe vậy liền nhìn cha, ra hiệu cho cha ngồi xuống. Cô bé liếc nhìn chiều cao của hai người, còn cẩn thận khuân một tảng đá lớn kê chân lên, lúc này mới dễ dàng túm lấy con thú da lông, dùng móng tay sắc nhọn rạch một đường ngay cổ nó trước mặt Diệp Kỳ. Sau đó, cô bé không chút do dự dí miệng vết thương vào miệng cha, bắt chước giọng điệu dỗ dành của 1872: "Uống nhiều vào nha, uống nhiều thì mới cao lớn được!"

Máu của thú da lông quả nhiên chứa linh khí nồng đậm, vị ngọt tươi ngon chứ không hề tanh tưởi. Diệp Kỳ cảm động trước hảo ý của con gái, bèn ngoan ngoãn há miệng nuốt ừng ực. Trong lòng y không khỏi thắc mắc, rốt cuộc con bé cứ muốn y cao lên để làm gì? Chẳng lẽ nó chê y lùn quá sao?

Nhưng y phải giải thích thế nào với con bé đây? Trừ phi đạt đến Nguyên Anh kỳ mới có thể tái tạo thân thể, còn không thì dù y có ăn bao nhiêu sơn hào hải vị cũng không thể cao thêm một phân nào!

Diệp Tri Tri ngửi thấy mùi máu tanh ngọt ngào, không kìm được nuốt nước miếng ừng ực. Nhưng nghĩ đến cha mình yếu ớt, cô bé lại kiên quyết túm lấy đầu con thú da lông, dí sát vết rạch vào miệng cha: "Cha phải ngoan ngoãn lớn lên nha!"

Máu của thú da lông đúng là thứ tốt, nhưng với thể chất hiện tại của Diệp Kỳ, uống thêm nữa thì chỉ có nước nổ tung mà chết. Y vội vàng nghiêng đầu, khó khăn nói: "Đủ... đủ rồi."

Diệp Tri Tri vừa nghe thấy liền hai mắt sáng rực, vui vẻ nhào tới húp lấy húp để chỗ máu còn lại, vừa húp vừa không quên liếc nhìn cha mình đầy vẻ trách móc.

Cha ơi là cha, con thật thất vọng về cha quá đi! Sao cha chỉ uống được có tí tẹo vậy hả!

Diệp Kỳ dùng mu bàn tay lau đi vết máu dính đầy trên mặt. Y thật sự không muốn hiểu ánh mắt của con gái đang muốn nói gì, nhưng lúc này chỉ có thể cố gắng nở một nụ cười kiên cường, an ủi: "Tri Tri yên tâm, sau này cha sẽ... sẽ cố gắng uống nhiều hơn."

Diệp Tri Tri nghe vậy mới hài lòng gật gù. Đợi đến khi húp sạch hết máu, cô bé liền quay sang nhìn cha, ra lệnh: "Nồi!"

Diệp Kỳ ngẩn người một lúc mới phản ứng lại cái "nồi" mà Diệp Tri Tri đang nhắc đến là cái gì, im lặng lấy ra Luyện Đan Lô - Thiên Cực pháp bảo mà sư phụ đã ban cho y. Dù sao cũng đã hầm canh cá rồi, hầm thêm một nồi canh thịt bò nữa cũng chẳng sao.

Cái Luyện Đan Lô kia đối với Diệp Tri Tri mà nói thì hơi cao. Tuy cô bé có hơi mũm mĩm, nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn và linh hoạt. Thoăn thoắt mấy cái, cô bé đã lột sạch da con thú da lông, túm lấy sừng của nó trèo lên một cái vèo, dùng sức nhét cả con thú vào trong Luyện Đan Lô, rồi chớp mắt nhìn cha, đầy mong đợi: "Nấu nấu, ăn!"