Chương 2

Thật sự phải đi tìm sao người cha chưa từng thấy mặt kia ư?

1872 đau lòng muốn chết, vội vàng an ủi cô bé: “Đồ trong Ma Uyên không ngon đâu. Cha ngươi là Đại sư huynh của Huyền Thiên Tông, trong Huyền Thiên Tông có rất nhiều đồ ăn ngon, đến lúc đó để cha ngươi dẫn ngươi đi ăn.”

Diệp Tri Tri hỏi: “Đại sư huynh là gì?”

1872 giải thích: “Chính là người lợi hại nhất trong số các đệ tử đấy.”

Diệp Tri Tri ăn xong miếng cuối cùng mới thở dài thườn thượt: “Sao ta lại cảm thấy Huyền Thiên Tông cũng không được lợi hại cho lắm nhỉ.”

Người mà một đứa nhỏ như cô bé phải đi cứu lại là đệ tử lợi hại nhất ở nơi đó, nghĩ mà sầu ghê.

1872 im lặng, nhất thời nó cũng không biết phải giải thích thế nào với một đứa nhỏ năm tuổi rằng Huyền Thiên Tông đã từng là đệ nhất tông môn của Huyền Thương đại lục. Lý do bề ngoài khiến người cha Diệp Kỳ của cô bé ngã xuống chính là vì bị người khác phục kích. Còn nguyên nhân thực tế là để đưa “bàn tay vàng” cho nam chính, đồng thời cũng trở thành cơ hội để nam chính và nữ chính quen biết nhau.

Diệp Tri Tri thấy 1872 im lặng hồi lâu, ngược lại còn an ủi nó: “Không sao đâu, 1872. Nếu ngươi thích bọn họ, ta sẽ bắt hết bọn họ đến Ma Vực để nuôi cho ngươi chơi.”

1872: “…” Ngươi có muốn thử nghe xem mình đang nói gì không hả? Đưa một môn phái tu chân đến Ma Vực, ngươi sợ người của Huyền Thiên Tông chết chưa đủ nhanh sao?

Quan trọng nhất là 1872 biết rằng khi Diệp Tri Tri trưởng thành, cô bé thật sự có thể làm được điều đó.

1872 vội vàng nói: “Không, không cần đâu.”

Diệp Tri Tri nghi hoặc: “Ngươi không thích bọn họ sao?”

1872 vừa định trả lời, lại nghĩ đến thứ mà lần trước nó nói không thích đã suýt chút nữa là bị Diệp Tri Tri ăn đến tuyệt chủng, mới vội vàng đáp: “Ta thích để cho bọn họ tự do phát triển ở nơi cũ, chứ không muốn bọn họ chuyển nhà.”

Tuy Diệp Tri Tri không hiểu suy nghĩ của bạn mình, nhưng cô bé chọn nghe theo lời của người bạn này.

1872 vội vàng chuyển chủ đề: “Tới rồi tới rồi, chính là cái hang động ở sườn núi phía trước đấy, cha ngươi đang ở đó.”

Diệp Tri Tri ừ một tiếng, vỗ vào con thỏ lớn một cái. Con thỏ đen vốn còn đang chạy thì đột nhiên mọc ra một đôi cánh bằng xương trắng rồi trực tiếp bay lên trời luôn. Chỉ trong nháy mắt, con thỏ đã đáp xuống bên trong hang động, nó thu cánh lại rồi nằm sấp trên mặt đất, sau khi đợi cho Diệp Tri Tri trượt xuống thì nhanh chóng biến mất.