Diệp Kỳ nhìn Tiểu Hắc, y chắc chắn Tiểu Hắc đã chết, thậm chí không có cả hình hài, nhưng y lại cảm thấy nó vẫn còn sống, mà Tiểu Hắc cũng không phải là quỷ tu: "Vậy con kể cho cha nghe chuyện của con và Tiểu Hắc được không?"
"Dạ được ạ." 1872 từng dặn dò không được kể cho người khác về sự tồn tại của nó, nhưng 1872 đâu có cấm kể chuyện của Tiểu Hắc, Diệp Tri Tri rúc sâu hơn vào lòng cha: "Con đã nuôi Tiểu Hắc lớn lên, rồi cái thảm tự nhiên xuất hiện, ăn mất Tiểu Hắc, còn ăn cả chân của con nữa, con liền ăn luôn cái thảm đó."
Diệp Kỳ theo bản năng sờ vào chân con gái, muốn xác nhận tình trạng hiện tại của con bé.
Diệp Tri Tri cười khanh khách, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp hang động: "Cha ngốc quá đi, chân con mọc lại lâu rồi mà!"
Diệp Kỳ ôm chặt con gái vào lòng, lúc này mới có tâm trí suy nghĩ về ý nghĩa trong lời nói của con bé: "Ý con là cái thảm chúng ta đang quấn đây á?"
"Đúng vậy đó ạ!" Diệp Tri Tri nhắc đến chuyện này chẳng hề e dè, ngược lại còn mang theo chút kiêu hãnh nho nhỏ, vừa lắc lư chân vừa nói: "Con gặm tận ba ngày lận đó nha!"
Diệp Kỳ nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh. Suốt quãng đường còn lại, y không nói thêm lời nào, cho đến khi vào sâu trong hang động, đến chỗ Diệp Tri Tri đã chọn trước, mới nhẹ nhàng đặt con bé xuống rồi cẩn thận trải thảm lông thú cho con.
Diệp Tri Tri lấy từ trong túi ra chiếc gối nhỏ của mình. Thấy Diệp Kỳ vẫn đứng bên cạnh nhìn mình chằm chằm, cô bé ngẫm nghĩ một lát rồi lại lấy ra một chiếc gối khác đưa cho y: "Cho cha nè!"
Diệp Kỳ muốn nhìn màu sắc, chất lông, thậm chí cả kích thước của tấm thảm để đoán xem nó thuộc về loài thú nào, nhưng y hoàn toàn bó tay. Y ngồi xuống bên cạnh Diệp Tri Tri, nhận lấy chiếc gối trông đã hơi cũ: "Cảm ơn Tri Tri."
Diệp Tri Tri đặt gối của mình ngay ngắn, lại xoa nhẹ tai Tiểu Hắc, Tiểu Hắc lập tức biến mất. Cô bé nằm xuống, hai tay đan vào nhau đặt lên bụng nhỏ, cảm thán: "Ối chao, không có con, cha biết sống làm sao đây!"
Diệp Kỳ nhìn dáng vẻ ngủ ngay ngắn, ngoan ngoãn của Diệp Tri Tri: "..."
Diệp Tri Tri giục: "Cha đắp thảm cho con đi, rồi cha cũng mau nằm xuống ngủ đi ạ!"
1872 đã bảo rồi mà, cha là phải chăm sóc cô bé!
Vì Diệp Tri Tri còn nhỏ, Diệp Kỳ đặt gối ra phía ngoài rồi nằm xuống, sau đó gấp thảm lại đắp cho cả hai cha con.
Diệp Tri Tri thầm nói trong lòng: "1872, chúc ngủ ngon!"
1872: "Tri Tri ngủ ngon nhé, bé ngoan sẽ có một giấc mơ thật đẹp."
Diệp Tri Tri nhắm mắt, mơ màng một lát, chợt nghĩ có nên chúc cha ngủ ngon không. Nhưng rồi cô bé tặc lưỡi, vứt ngay chuyện này ra sau đầu, ngủ say như chết.
***
Lời nhắn của tác giả:
Diệp Kỳ: Con gái ta một khắc cũng không rời ta được.
Diệp Tri Tri: Ăn ba ngày rồi nè!
Khi Diệp Kỳ lần nữa bị đánh thức bởi một cú đá, hai mắt y có chút vô thần nhìn lên vòm động bằng phẳng đến lạ thường.
Nếu trước kia có ai đó nói với Diệp Kỳ rằng y sẽ bị người ta đạp thẳng vào mặt mà không hề nổi giận, chỉ cảm thấy bất lực, y nhất định sẽ cho rằng kẻ đó bị điên. Nhưng giờ phút này, cảm nhận được lực đạo từ bàn chân nhỏ xíu của Diệp Tri Tri, y chỉ biết thở dài trong lòng. So với cú đá vào vết thương ở ngực, như vậy vẫn còn nhẹ chán.
Diệp Kỳ nhìn tư thế ngủ của Diệp Tri Tri, trong lòng chân thành cảm thán con gái mình đúng là một mầm non kiếm tu đầy tiềm năng. Nhìn cái tư thế ngủ múa may chân tay, khí thế bá đạo kia... Còn có... Diệp Kỳ vội vàng nghiêng đầu, né tránh bàn chân của Diệp Tri Tri suýt chút nữa thì nhét thẳng vào miệng y.
Vậy nên ngay từ đầu, tại sao y lại cảm thấy tư thế ngủ của Diệp Tri Tri ngay ngắn thế nhỉ? Tư thế khó nhằn đến vậy, con bé không thấy khó chịu sao?
Diệp Kỳ giờ cũng chẳng buồn ngủ nữa, đành phải nghiền ngẫm từng lời Diệp Tri Tri nói, càng nghĩ càng thấy mờ mịt.
Nhưng lúc này Diệp Kỳ cũng đã nhận ra thứ "cá chua ngọt" mà con gái nhắc đến chính là cá Văn Dao. Thịt cá Văn Dao có vị chua chua ngọt ngọt, gọi như vậy cũng không sai, nhưng từ cá Văn Dao biến thành cá chua ngọt, dường như bỗng chốc khiến người ta cảm thấy món ăn này bớt đi vài phần cao quý.