Diệp Kỳ hứa: "Sau này cha sẽ chăm sóc con thật tốt, sẽ không để con bị đói bụng nữa đâu."
Giọng nói non nớt lảnh lót vang vọng trong hang động, mang theo sự ngây thơ và mềm mại đặc trưng của trẻ con: "Nhưng mà cha ăn còn không đủ no nữa mà!"
1872: "Ối giời ơi... ha ha ha ha!"
Tuy rằng Diệp Tri Tri là ký chủ đầu tiên của nó, nhưng 1872 là một hệ thống chuyên nghiệp, bình thường tuyệt đối sẽ không cười nhạo ai, trừ phi là không thể nhịn được nữa!
Diệp Tri Tri không hiểu 1872 đang cười cái gì, giọng nói mang theo sự lo lắng mà chính cô bé cũng không nhận ra: "Sau này cha đừng có kén ăn nữa nha, ở đây có ai đi săn bắn đâu, lỡ nuôi không nổi cha thì làm sao?"
Không biết những thứ cô bé mang theo có đủ cho cha ăn không nữa, thật là lo chết đi được!
Diệp Kỳ á khẩu không trả lời được, giờ phút này y đúng là đang được con bé trong lòng "bao nuôi": "Cha không phải kén ăn, chỉ là có vài thứ không ăn được thôi, giống như cái xương con ăn hôm nay ấy, cha già rồi, cắn không nổi."
Diệp Tri Tri gật gù, ra là vậy, giống như 1872 cũng không ăn được những thứ cô bé bắt được vậy, nhưng mà cha và 1872 lại có chút khác biệt, 1872 thì không cần ăn: "Haizz, cha yếu đuối quá đi!"
Diệp Kỳ mồ côi cha mẹ, từ nhỏ được Huyền Thiên Tông thu nhận, có thể từng bước leo lên vị trí đại sư huynh, dựa vào thiên tư, nỗ lực, ngộ tính và cơ duyên. Y là thiên chi kiêu tử trong mắt người khác, là niềm kiêu hãnh của sư môn, đây là lần đầu tiên bị người ta chê là quá yếu đuối, nhất thời dở khóc dở cười: "Ừ, so với Tri Tri thì cha đúng là quá yếu đuối thật."
Diệp Tri Tri nằm sấp trong lòng cha ấm áp, lắng nghe giọng nói của cha, cô bé không hiểu cái gì gọi là giọng nói mang theo cưng chiều, cũng không hiểu cái gì gọi là tình cảm, càng không hiểu ý nghĩa của chữ "cha", chỉ là 1872 nói đây là cha cô bé, cần cô bé đến cứu, cô bé liền đến đây, nhưng cô bé lại cảm thấy rất thích, cô bé muốn người này ở bên cạnh mình: "Con sẽ bảo vệ cha!"
Diệp Kỳ tiếp tục bước sâu hơn vào trong hang động, kim đan vỡ nát, kinh mạch tàn phế, linh căn tan tành, gần như chỉ còn thoi thóp một hơi thở, nhưng y không muốn chết. Trước kia là vì không cam tâm, bây giờ là vì không yên lòng, trên người con gái y có quá nhiều bí mật, hơn nữa lại ngây thơ không hiểu sự đời, nếu bị kẻ xấu lợi dụng thì sao? Ngay cả Huyền Thiên Tông, Diệp Kỳ cũng không dám chắc tất cả đều là người tốt không có tư tâm: "Vậy cha sẽ cố gắng sống thật lâu, để Tri Tri có thể bảo vệ cha thật tốt."
Diệp Tri Tri nhìn hang động hoang tàn, ngửi thấy mùi máu tanh ngọt ngào tỏa ra từ người cha, nghe tiếng thở dốc có chút nặng nề sau khi bị thương của cha, hiếm khi lương tâm lay động, an ủi: "Không sao đâu, cho dù cha chết rồi, con cũng có thể mang cha theo bên mình mà!"
1872 cảm động đến mức sắp rơi nước mắt rồi, tiếc là nó chỉ là một hệ thống vô tri vô giác: "Đây đúng là tình phụ tử cảm động trời đất! Tri Tri nhà ta quả là đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu và lương thiện nhất trên đời!"
Diệp Tri Tri nghe lời khen của 1872, kiêu ngạo ưỡn ngực nhỏ lên, đúng vậy, cô bé chính là như vậy mà: "Cha, cha có thể yên tâm!"
Diệp Kỳ một lần nữa rơi vào im lặng, yên tâm cái gì? Yên tâm... chờ chết sao?
Hơn nữa, Diệp Kỳ nhạy bén nhận ra một tầng ý nghĩa khác trong lời của Diệp Tri Tri, không nhịn được hỏi: "Tri Tri, con nói cho cha biết, ai chết rồi mà con mang theo bên mình vậy?"
Diệp Kỳ thầm đoán, lẽ nào là mẹ ruột của Tri Tri? Y thật sự cũng rất muốn biết người đã sinh ra Tri Tri với mình rốt cuộc là ai.
1872 còn chưa kịp ngăn cản, đã nghe thấy Diệp Tri Tri trả lời: "Là Tiểu Hắc đó ạ."
Lời vừa dứt, Diệp Kỳ liền cảm thấy bên cạnh mình có thêm một thứ, một con thỏ đen được tạo thành từ sương mù đen, mắt đỏ như máu, trên lưng còn mọc một đôi cánh xương.
Diệp Tri Tri từ trong lòng Diệp Kỳ thò đầu ra, nhìn con thỏ đen đang ngồi xổm trên đất gãi đầu, giọng điệu mang theo chút tự hào: "Tiểu Hắc là do con nhặt được đó!"