Diệp Kỳ một tay ôm Diệp Tri Tri, cúi xuống nhặt tấm da thú mà cô bé thích nhất: "Cha cất vào nhẫn trữ vật, lát nữa lấy ra cho con chơi, được không?"
Diệp Tri Tri có vẻ buồn ngủ, dụi đầu vào ngực Diệp Kỳ ấm áp: "Dạ."
Nhẫn trữ vật của Diệp Kỳ đã nhỏ máu nhận chủ, dù tu vi của y giờ đã tàn phế vẫn có thể sử dụng được. Y khẽ động ý niệm muốn cất tấm da thú đi, nhưng lại phát hiện không thể nào nhét vừa. Y hơi nhíu mày, thử lại lần nữa, vẫn không được. Y chau mày nhìn xuống tấm da thú, chẳng cảm nhận được chút linh khí nào, ngoài sự ấm áp ra thì chẳng có gì đặc biệt, nhìn mãi cũng không ra là da của con vật gì.
Nhẫn trữ vật không cất được đồ, thường chỉ có ba khả năng: một là nhẫn trữ vật của y đã đầy; hai là bản thân tấm da thú đã mang thuộc tính không gian, gây bài xích với nhẫn trữ vật; ba là cấp bậc của tấm da thú này cao hơn nhẫn trữ vật của y quá nhiều, khiến nhẫn không thể chứa đựng.
Cả ba trường hợp này Diệp Kỳ đều chưa từng gặp. Dù sao thì nhẫn trữ vật khác với Túi Trữ Vật, nhẫn trữ vật có cấp bậc cao hơn, không gian chứa đồ cũng rộng lớn hơn nhiều. Diệp Kỳ cũng chẳng có nhiều đồ đến mức làm đầy nhẫn trữ vật, vậy nên chỉ có thể là hai trường hợp sau.
Diệp Kỳ phải ôm Diệp Tri Tri, tấm da thú này tuy không nặng, nhưng lại quá khổ, một tay cầm thì khó tránh khỏi bị kéo lê trên đất. Y dứt khoát khoác tấm da lên người, tiện thể quấn luôn cả cô con gái vào trong, lúc này mới đi sâu vào trong động, hỏi: "Tri Tri, đây là da của con vật gì vậy? Sao lại không cất vào nhẫn trữ vật được?"
Tuy con gái còn bé xíu, nhiều chuyện còn chưa hiểu rõ, nhưng Diệp Kỳ không hề qua loa hay lừa gạt. Y cẩn thận phân tích cặn kẽ mọi chuyện cho con gái nghe.
Diệp Tri Tri không hiểu ý nghĩa của việc "không cất vào nhẫn trữ vật được": "Thế thì để trong túi ạ."
Diệp Kỳ phát hiện con gái có thể tùy tiện lấy ra quả Dưỡng Hồn Mộc ngàn vàng khó đổi của giới tu chân, ăn sống cả xương giao long, nhưng lại chẳng hiểu gì về những chuyện cơ bản của giới tu chân: "Nhẫn trữ vật là dùng không minh thạch làm môi giới, tu sĩ cao giai mở ra một không gian riêng biệt, phần lớn chỉ dùng để chứa đựng đồ vật vô tri thôi."
Diệp Tri Tri đã nhắm mắt, dụi đầu vào vai Diệp Kỳ ngủ gà ngủ gật, phản ứng có hơi chậm, cũng không nhận ra cha mình đang nói những điều cao siêu gì: "Dạ."
1872 vội vàng ghi lại hết những lời Diệp Kỳ nói. Rất nhiều thứ ở cái thế giới nhỏ bé này nó chỉ có thể biết thông qua cốt truyện, còn những kiến thức thông thường này thì lại hoàn toàn mù tịt.
Diệp Kỳ ôm cục cưng chắc nịch trong lòng, vết thương trên người cũng đau nhức dữ dội, nhưng y không hề để lộ ra, chỉ đổi sang hai tay ôm chặt hơn, bước đi vẫn rất vững vàng: "Linh thú thì có túi linh thú chuyên dụng, nhưng dù vậy, linh thú cũng không thể ở trong túi linh thú lâu dài được, nhẹ thì tu vi giảm sút, nặng thì linh tính biến mất, thậm chí còn chết."
1872 lại xoạt xoạt xoạt ghi chép.
Diệp Tri Tri cố gắng mở mắt, ngẫm nghĩ ý nghĩa trong lời nói của cha: "Linh thú có ngon không ạ?"
Diệp Kỳ: "..."
1872: "..."
Diệp Tri Tri bỗng dưng tỉnh táo hẳn, hỏi: "Ngon hơn cá chua ngọt không ạ? Linh thú có vị gì ạ?"
"Cá sốt chua ngọt?" Diệp Kỳ nhất thời chưa kịp hình dung món cá sốt chua ngọt là cái gì.
"Tri Tri à, linh thú có linh trí. Bất kể là động vật hay thực vật, một khi đã khai mở linh trí thì tốt nhất là đừng nên ăn."
Diệp Tri Tri bĩu môi, không vui nói: "Nhưng mà con sẽ đói bụng." Cô bé cảm thấy cha mình thật sự ngốc nghếch: "Hơn nữa, con không ăn chúng, chúng cũng sẽ ăn thịt con thôi."
Diệp Kỳ khựng bước, một nỗi xót xa nghẹn ngào dâng lên từ tận đáy lòng.
Thực ra, giọng điệu của Diệp Tri Tri rất bình tĩnh, cứ như đang kể một chuyện chẳng hề quan trọng. Chính vì vậy, Diệp Kỳ càng nhận thức rõ hơn về môi trường tàn khốc mà con gái mình từng sống.
Giây phút này, Diệp Kỳ khao khát được biết về quá khứ của con gái, không phải vì sự đặc biệt của con bé, mà chỉ đơn giản là muốn biết con bé đã sống có tốt không.