Diệp Kỳ liếc nhìn con gái đang ngồi xổm trên mặt đất ôm xương gặm. Y không biết những đứa bé tầm tuổi này nên cao bao nhiêu, nhưng vẫn cảm thấy con gái mình hơi gầy, lúc ngồi xổm trông bé tí tẹo. Y cẩn thận nhớ lại những món mình đã ăn khi còn bé ở sư môn: "Sau này cha hầm canh cá cho con uống."
Canh cá?
Diệp Tri Tri đột ngột ngẩng đầu nhìn Diệp Kỳ, đôi mắt sáng lấp lánh: "Sao lại phải đợi sau này ạ?"
Diệp Kỳ không hề qua loa vì Diệp Tri Tri còn nhỏ, mà nghiêm túc giải thích: "Vì bây giờ không có cá, không có..." Chữ "nồi" còn chưa kịp thốt ra, y đã thấy Diệp Tri Tri nhét hết xương vào miệng, rồi thọc tay vào túi, túm lấy đuôi một con cá Văn Dao to hơn lôi ra. Lúc cá Văn Dao giãy giụa còn bắn cả nước lên mu bàn tay Diệp Kỳ.
Giọt nước mát lạnh mang theo linh khí nồng đậm tinh khiết.
Diệp Kỳ: "..."
Tuy rằng nhận thấy Diệp Tri Tri có không ít đồ tốt trong tay, Diệp Kỳ lại không hề lừa gạt con gái mình, cũng không có ý định bảo con bé lấy đồ ra.
Bàn tay nhỏ xíu của Diệp Tri Tri chỉ vừa đủ nắm lấy cái đuôi cá Văn Dao, nhưng lại nắm vô cùng chắc chắn. Vừa thấy con cá giãy giụa, cô bé liền tặng ngay hai đấm "bụp, bụp" khiến nó bất tỉnh nhân sự.
Con cá Văn Dao đang nướng mỡ màng, từng giọt mỡ chảy xuống lửa kêu tí tách, tỏa ra một mùi thơm cháy cạnh mà Diệp Tri Tri chưa từng được ngửi thấy.
Con cá mà Diệp Tri Tri mang về hơi quá khổ, Diệp Kỳ đành từ bỏ ý định khoét đá làm nồi. Dù sao nồi bình thường cũng không chứa nổi, y dứt khoát lấy lò luyện đan ra rửa sạch, rồi bỏ cá vào hầm.
Diệp Kỳ đợi cá nướng nguội bớt rồi đưa cho Diệp Tri Tri: "Con ăn trước đi."
Diệp Tri Tri căn bản không biết khách sáo là gì, hai tay ôm con cá nướng to hơn cả mặt, há miệng cắn một miếng thật lớn. Vừa cắn một miếng, mắt cô bé đã trợn tròn, dường như bị mùi thơm cháy cạnh giòn rụm của cá nướng mê hoặc: "1872, ngon tuyệt cú mèo!"
1872 cảm thán: "Tri Tri nhà ta sau này cũng có cha thương rồi."
Diệp Tri Tri vừa gặm cá nướng ngon lành, vừa nhìn cha đang hầm canh cá: "1872, có cha hình như... cũng không tệ."
Trong đầu óc non nớt của Diệp Tri Tri, Diệp Kỳ chính là cha cô bé, là một người lớn yếu đuối, kén ăn, chẳng ăn được gì nhưng lại biết làm đồ ăn ngon.
Diệp Tri Tri chợt nhớ ra con cá chua ngọt này vốn dĩ chuẩn bị cho người cha khó chiều của mình, bé đau lòng nhịn xuống, cắn dở nửa con rồi đưa cho Diệp Kỳ, miệng còn không nhịn được mà nuốt nước miếng ừng ực.
1872 nhìn nhóc con nhà mình, cảm động đến mức suýt khóc: "Tri Tri ngoan quá, trên đời này không có đứa trẻ nào hiểu chuyện hơn con!"
Diệp Tri Tri vừa định gật đầu, chợt nhận ra điều gì đó, con ngươi lập tức biến thành màu đen nhánh: "1872, ngươi còn có những nhóc con khác nữa hả?"
1872 không hiểu sao chủ đề lại chuyển hướng: "Đâu có, ngươi là đối tượng nhiệm vụ đầu tiên của ta mà."
"Ồ." Diệp Tri Tri lại ngoan ngoãn trở về dáng vẻ mềm mại, đôi mắt khôi phục màu sắc ban đầu, cô bé nghiêng đầu đưa cá đến trước mặt Diệp Kỳ: "Cha, cha ăn đi ạ."
Trong khoảnh khắc, Diệp Kỳ cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm thoáng qua, nhưng rồi lại biến mất tăm. Y nhìn con gái mình, thầm nghĩ những bí mật ẩn giấu trên người con bé còn nhiều hơn y tưởng. Diệp Kỳ vốn định bảo Diệp Tri Tri tự ăn, nhưng nghĩ đến lời các trưởng bối từng dạy khi chăm sóc họ lúc nhỏ, rằng phải chấp nhận hảo ý và sự chia sẻ của trẻ con, không thể để trẻ con hình thành thói quen xấu như ăn một mình hay độc đoán.
Diệp Kỳ đưa tay nhận lấy một phần ba con cá Văn Dao nướng, nói: "Cảm ơn Tri Tri."
Diệp Tri Tri ăn uống tuy có phần hùng hổ và nhanh chóng, nhưng chưa bao giờ lãng phí, không hề ăn uống bừa bãi.
Diệp Kỳ cũng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải ăn đồ thừa của người khác. Y ăn một miếng cá nướng, tuy không có gia vị, nhưng thịt cá lại ngon tuyệt, bên ngoài cháy cạnh giòn rụm, bên trong mềm mại, vừa vào miệng đã cảm nhận được vị chua ngọt đặc trưng. Khi miếng thịt cá trôi xuống bụng, Diệp Kỳ mới giật mình nhận ra mình cũng đói rồi. Nghĩ lại, giờ y chẳng khác gì người phàm, đương nhiên là phải ăn uống thôi.