Chương 13

Khi đó cũng vì thanh kiếm này mà Diệp Kỳ suýt nữa thân tử đạo tiêu*, hơn nữa, trong mơ, y còn trở thành kiếm linh của thanh kiếm này.

(*Thân tử đạo tiêu: Thân xác chết đi, đạo hạnh biến mất.)

Tu sĩ sẽ không vô duyên vô cớ nằm mơ, nhiều lúc, giấc mơ chính là điềm báo. Diệp Kỳ nghi ngờ, nếu con gái không đột nhiên xuất hiện, những gì y nhìn thấy trong mơ rất có thể sẽ là kết cục sau này của y. Còn sau này sẽ xảy ra chuyện gì, Diệp Kỳ thấy hơi tò mò nhưng không lo lắm, bởi vì ngay từ đầu đã không giống nhau rồi.

Lúc này, thanh thượng cổ linh kiếm được mọi người tranh cướp lại biến thành công cụ xẻ thịt cá. Không phải Diệp Kỳ phí phạm của trời, mà là do thanh kiếm trước đây của y đã vỡ nát, hiện giờ trên người y chỉ còn thanh thượng cổ linh kiếm này có thể xử lý được cá Văn Dao.

Tuy rằng con cá Văn Dao này được Diệp Tri Tri lấy ra từ trong cái túi nhỏ xíu kia, còn bị cô bé đấm cho ngất xỉu, nhưng điều đó chỉ chứng tỏ Diệp Tri Tri đấm mạnh, chứ không có nghĩa là cá Văn Dao yếu. Chưa nói đến chuyện tu sĩ bình thường có tìm được cá Văn Dao không, cho dù có tìm được thì pháp bảo bình thường cũng không làm nó bị thương được.

Diệp Kỳ xử lý xong cá Văn Dao, nhìn Diệp Tri Tri đang ngồi xổm bên cạnh gặm xương, y hỏi: "Ăn cá nướng được không con?"

Là một đứa con nít nhà quê lớn lên ở Ma Vực, sau khi 1872 đến, Diệp Tri Tri chỉ biết lau hoặc rửa sạch đồ ăn trước khi ăn. Trước đây, cô bé toàn gặm sống. Cá nướng nghe thôi đã thấy là cách ăn cao cấp rồi, đương nhiên là cô bé chưa từng ăn.

Diệp Tri Tri đảo mắt, tỏ vẻ hiểu biết, rồi gật đầu, nói: "Được ạ."

Muốn nướng chín cá Văn Dao, không thể dùng lửa bình thường được, may mà Diệp Kỳ còn có một gốc linh hỏa trong tay.

Những năm trước, Diệp Kỳ thường xuyên ra ngoài lịch luyện*, nên y biết làm những món ăn đơn giản. Chỉ có điều, sau này khi y tập trung, dốc lòng tu luyện, đừng nói đến chuyện nướng cá, ngay cả đồng môn cũng không dám đến làm phiền y vì mấy chuyện phàm tục.

(*Lịch luyện: Du lịch và tu luyện.)

Nhưng giờ đây, kim đan của y đã vỡ nát, kinh mạch đã bị hủy hết, ở một nơi linh khí loãng, môi trường khắc nghiệt như thế này, Diệp Kỳ lại có thể bình tĩnh chuẩn bị cá nướng cho con gái. Y nhìn Diệp Tri Tri vừa gặm một miếng xương giao vừa liếc nhìn cá nướng: "Phải đợi một lát nữa mới được."

Diệp Tri Tri thậm chí không thèm nhìn Diệp Kỳ, cô bé chậm chạp "dạ" một tiếng, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cá nướng, ngửi mùi thơm của cá nướng: [1872, thì ra cá chua ngọt nướng lên lại thơm như vậy sao? Sao lúc đó ta không nghĩ ra nhỉ?]

Tuy 1872 biết cốt truyện, nhưng cốt truyện chủ yếu đi theo nhân vật chính. Nhân vật chính luôn ở trong vòng tuần hoàn bị kẻ khác khinh thường, vả mặt kẻ khinh thường mình, cướp thiên tài địa bảo, chứ không hề miêu tả làm thế nào để chế biến các loại nguyên liệu nấu ăn, càng không miêu tả hương vị của các món ăn ngon đó. Lúc này, nó cũng tò mò nhìn chằm chằm vào món cá nướng, nhưng dù vậy, khi nghe thấy lời của Diệp Tri Tri, nó vẫn dặn dò: [Không được, trẻ con không được nghịch lửa, không an toàn.]

Diệp Tri Tri "ờ" một tiếng.

1872 nhìn Diệp Kỳ với khuôn mặt như tranh vẽ trước ánh lửa: [Đây chính là hiện thân của tình cha con. Ngươi đã tìm được cha rồi, sau này muốn ăn gì thì cứ bảo cha làm, cha là người lớn, có thể dùng lửa.]

Diệp Tri Tri gật đầu, tóm tắt ý trong lời nói của 1872. Người lớn có thể dùng lửa, vậy thì lần sau muốn ăn gì, cô bé cứ tìm cha hoặc đi bắt một người lớn về.