Chương 12

Diệp Kỳ nhắm mắt lại, khi mở ra thì đã giấu đi sự kinh ngạc trong đáy mắt. Y bước tới, nói lời cảm ơn rồi nhận lấy hai thứ đó: "Tri Tri, con giao*..."

(*Giao: Thân dài như rắn, có vảy, có chân, thường là 4 chân, đầu có mào hoặc sừng.)

Diệp Tri Tri vội vàng sửa lại: "Rắn."

Ở Ma Vực, Diệp Tri Tri đã từng bắt được những con còn to hơn con này. 1872 nói với cô bé đây là rắn, còn bảo thịt rắn nấu canh rất ngon, tiếc là cô bé không biết làm, chỉ có thể ăn sống. Ăn xong thì xương nó sẽ như thế này. Diệp Tri Tri nghĩ cha không nhận ra nên tốt bụng sửa lại: "Cha, đây là rắn đó, tiếc là không có thịt."

1872 thấy vẻ mặt Diệp Kỳ vẫn như bình thường, như không hề phát hiện ra sự khác lạ của Diệp Tri Tri, thì thở phào nhẹ nhõm. Nghe thấy lời của Diệp Tri Tri, nó khen ngợi: [Tri Tri thật thông minh.]

Diệp Tri Tri thở dài trong lòng: [Cha hơi ngốc.]

1872 rất nghiêm túc biện minh cho Diệp Kỳ: [Có lẽ là vì không có thịt, chỉ còn lại xương nên cha ngươi không nhận ra.]

Diệp Tri Tri "ồ" một tiếng: [Vậy lần sau bắt một con có thịt để dạy cha.]

1872 cảm thấy trên đời này không có ai hiểu chuyện và chu đáo hơn cục cưng nhà nó.

Diệp Kỳ nhìn cái sừng trên đầu rắn. Đây là một con rắn đã biến thành giao, tuy không thành công biến thành giao long, nhưng xương của con giao này là bảo vật hiếm có. Huyền Thiên Tông có một thanh linh kiếm được luyện chế từ xương giao long. Nhưng những chuyện này, y cũng không thể giải thích cho một đứa trẻ hiểu được: "Ừ, con rắn này có làm con bị thương không?"

Diệp Tri Tri cảm thấy mình đã dạy cho cha một kiến thức mới, cô bé hài lòng bẻ nốt cái sừng còn lại, trực tiếp nhét vào miệng nhai "rắc rắc". Nghe thấy câu hỏi của cha, cô bé ngơ ngác ngẩng đầu: "Hả?"

Diệp Kỳ im lặng một lát, dứt khoát ngồi xuống đất: "Ăn chậm thôi, đừng để bị nghẹn."

"Dạ" một tiếng rồi Diệp Tri Tri tiếp tục gặm xương rôm rốp. Khúc xương này giòn tan, còn có vị ngọt: [1872, cái này ăn ngon phết, 1872 ăn thử không?]

Từ khi đến thế giới nhỏ bé này, 1872 luôn ở bên cạnh Diệp Tri Tri, nên nó không thấy chuyện cô bé gặm xương Cốt Xà có gì sai: [Ta không ăn. Nếu ngươi không ăn hết, thì ta sẽ giúp ngươi đăng bán trên cửa hàng để tích đủ điểm rồi đổi thẻ mời. Đến lúc đó sẽ có khách, biết đâu có người cũng thích vị này.]

Diệp Tri Tri ngoan ngoãn đáp lời. Gặm xong một cái sừng, cô bé bắt đầu bẻ xương gai để gặm, nhưng ăn vài miếng thấy hơi phiền, nên cô bé dứt khoát bò lên người Cốt Xà gặm luôn.

Diệp Kỳ thấy dáng vẻ ăn uống phóng khoáng của con gái, đành tựa vào một tảng đá để nghỉ ngơi.

Diệp Tri Tri vẫn chưa quên cha mình: "Cha không ăn à?"

Diệp Kỳ nghe vậy thì đưa gai xương và sừng qua: "Con ăn đi."

Y chỉ là một kẻ tàn phế đã mất hết tu vi, không thể ăn được những thứ này.

Diệp Tri Tri tỏ vẻ trách cứ nhìn Diệp Kỳ, nhưng cô bé vẫn nhận lấy rồi gặm luôn. Sau đó, cô bé càng xót của hơn, vừa ăn vừa móc từ trong túi ra một con cá trông giống cá chép, nhưng lại có một đôi cánh chim, trên mình nó còn có đốm đen. Con cá này dài bằng cẳng tay người trưởng thành. Khi Diệp Tri Tri lôi ra, nó vẫn còn sống, ra sức giãy giụa muốn trốn, nhưng bị Diệp Tri Tri đấm một phát ngất xỉu rồi ném đến trước mặt Diệp Kỳ: "Cha, cha đừng kén ăn, sẽ không cao được đâu."

Đây là những lời mà 1872 hay dùng để dạy dỗ cô bé.

Diệp Tri Tri bất đắc dĩ cắn một miếng xương: "Thứ này có thịt, vị chua chua ngọt ngọt, cho cha ăn."

Nuôi cha thật khó, cha lại còn kén ăn nữa chứ, không ngoan chút nào.

Diệp Kỳ im lặng nhìn con cá Văn Dao dưới đất, lại nhìn trên mặt Diệp Tri Tri viết đầy chữ "đừng kén ăn, mau ăn đi", y nghĩ ngợi một lát rồi lấy linh kiếm ra. Thanh kiếm này ngắn hơn kiếm bình thường không chút, toàn thân đen nhánh ẩn hiện ánh sáng di chuyển.