Chương 10

Diệp Tri Tri vừa nói chuyện với 1872, vừa tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương, sau khi phát hiện, cô bé không hề do dự, xông thẳng vào trong sương mù dày đặc. Ngay sau đó, 1872 phải đối mặt với một khuôn mặt trắng bệch méo mó nằm dưới đất. Nó không kiềm chế được mà phát ra tiếng hét chói tai.

Tiếng hét của 1872 làm Diệp Tri Tri giật mình, nhưng động tác của cô bé không hề dừng lại. Cô bé có kinh nghiệm đánh nhau phong phú ở Ma Vực. Khi cô bé siết chặt nắm tay nhỏ, đấm vào giữa trán kẻ muốn tấn công mình. Cô bé còn không quên dùng tay còn lại túm lấy tóc hắn, tránh cho lực đánh của cô bé khiến hắn bay thẳng ra ngoài.

Nhưng Diệp Tri Tri không ngờ rằng, sau khi bị đấm một cú, kẻ đó không hề bay đi, mà tan luôn thành tro bụi, chỉ để lại một viên ngọc màu đen dưới đất.

Diệp Tri Tri mở to mắt, nhìn nắm đấm của mình, rồi lại nhìn viên ngọc kia. Sau khi kẻ đó biến thành tro bụi, mùi thơm cũng biến mất, mà viên ngọc này lại chẳng có mùi gì cả.

Cô bé cau mày khó chịu, nhặt viên ngọc lên, lau qua loa vào quần áo, rồi cẩn thận ngửi thử. Sau khi xác định viên ngọc này thật sự không có mùi gì, cô bé bĩu môi, há miệng cắn xuống mà không hề do dự.

1872 phát ra tiếng thét chói tai: [Đừng ăn!]

Răng của Diệp Tri Tri đã chạm vào viên ngọc, nghe vậy, cô bé lại móc nó ra khỏi miệng: [1872?]

1872 quét viên ngọc, rồi lật tung cơ sở dữ liệu, nó đã xác định được viên ngọc này dùng để làm gì: [Đây là tín vật của Thành Thánh Thủy. Sau khi vào Bí Cảnh Thánh Thủy có một Tàng Bảo Các, có thể dùng viên ngọc này để đổi lấy báu vật. Nhưng sao thứ này lại xuất hiện ở đây?]

Diệp Tri Tri cũng không biết, cô bé hỏi: [Vậy đây là thứ tốt à?]

1872 khẳng định chắc nịch: [Đúng vậy.]

Khi đó, nam chính bị kẻ thù truy sát, vô tình tiến vào Bí Cảnh Thánh Thủy, trải qua cửu tử nhất sinh* mới lấy được viên ngọc này. Sau đó, hắn vào Tàng Bảo Các đổi lấy bí kíp, pháp bảo và đan dược. Khi tu vi tăng mạnh, hắn quay ra gϊếŧ chết kẻ thù, giẫm lên đầu kẻ thù rồi nói một câu: Đừng khinh thiếu niên nghèo!]

(*Cửu tử nhất sinh: Chín sống một chết, để chỉ tình trạng vô cùng nguy hiểm, khó mà sống sót.)

Diệp Tri Tri nghe xong lời của 1872, chẳng nhớ gì ngoài mấy chữ "đừng khinh thiếu niên nghèo". Sau đó, cô bé chạy băng băng trong sương mù dày đặc, tìm kiếm những thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ kia, đập nát, nghiền nát, giẫm nát chúng rồi nhặt mấy viên ngọc lên.

Khác với nam chính trong cốt truyện phải mạo hiểm tính mạng, dùng mưu kế dụ gϊếŧ quái vật, Diệp Tri Tri cứ như về quê hương yêu dấu. Cô bé gϊếŧ quái vật dễ dàng đến mức 1872 nghi ngờ không biết có phải hệ thống quét hình và dữ liệu xảy ra vấn đề, nó nhận nhầm đồ rồi không.

Nhưng sau khi quét đi quét lại, 1872 xác định viên ngọc này chính là tín vật của Thành Thánh Thủy. Vậy thì sự thật chỉ có một!

Mấy con quái vật này ở trong Bí Cảnh Thánh Thủy rất mạnh, nhưng ra khỏi Bí Cảnh Thánh Thủy thì chỉ là mấy con cọp giấy xấu xí thôi.

Diệp Tri Tri không hề hay biết suy luận này của 1872. Cô bé cứ như đang chơi trốn tìm với đám quái vật, biến hết đám quái vật trốn chui trốn lủi thành viên ngọc. Rồi cô bé cứ theo cảm giác, đi sâu vào trong sương mù.

Hang động này nhìn từ bên ngoài không rộng lắm, nhưng xét thấy Diệp Tri Tri có thể chạy nhảy tưng bừng cả buổi trời mà vẫn chưa thấy điểm cuối đâu, có thể thấy kích thước thực tế của nó rộng hơn nhiều so với những gì họ thấy, hoặc có thể những gì họ thấy chỉ là ảo ảnh.

1872 không biết Diệp Tri Tri đã ở đây bao lâu, nó bèn nhắc nhở: [Tri Tri, cha ngươi sắp tỉnh rồi đấy. Lần sau chúng ta lại đến nhé. Không thể để cha ngươi phát hiện ra ngươi mạnh như vậy, con người đều thích bảo vệ kẻ yếu. Ngươi hiểu không?]