Chương 1

Miền Cực Bắc còn được gọi là nơi lưu đày. Nơi đó quanh năm tuyết phủ, hơn nữa còn không hề có sự phân chia bốn mùa, thậm chí linh khí cũng gần như bằng không. Đừng nói đến người phàm và người tu chân, mà ngay cả ma tu cũng ít khi đặt chân tới nơi đây.

Mà lúc này, trên trời đang tuyết rơi lất phất, có một con thỏ đen khổng lồ vừa giống thực thể lại vừa giống như một cái bóng đang chạy trên nền tuyết. Phải nhìn thật kỹ thì mới phát hiện ra là trên lưng thỏ còn có một bé gái được bao bọc bởi một tấm da lông không rõ chất liệu, chỉ để lộ ra mỗi một đôi mắt.

Nhìn từ vóc dáng thì bé gái này chỉ khoảng bốn - năm tuổi. Theo từng bước chạy vội vàng của con thỏ, cô bé dần nhắm mắt lại - tốc độ của con thỏ chậm dần, thậm chí cả thân hình của nó cũng đã bắt đầu tiêu tan.

“A a a! Tri Tri, tỉnh lại đi! Mau tỉnh lại đi, Tri Tri à.”

“Không được ngủ, ngươi không được ngủ! Ngươi mà không tỉnh dậy là cha ngươi sẽ chết mất.”

Diệp Tri Tri rụt rụt đầu, vô cùng cố gắng để mở mắt ra – cho dù chỉ là một khe hở nho nhỏ. Cô bé chậm rãi nói: “1872, ta buồn ngủ quá.”

Theo giọng nói có chút mơ hồ của Diệp Tri Tri, bóng dáng của thỏ đen lại một lần nữa được ngưng tụ, tốc độ cũng được tăng lên đáng kể.

Lúc này, 1872 mới thở phào nhẹ nhõm, nó dỗ dành: “Tri Tri à, cố gắng thêm một lát nữa nhé. Ngươi sắp được gặp cha rồi.”

Diệp Tri Tri nhìn khung cảnh trắng xóa trước mắt mà thở dài như bà cụ non.

Cô bé vốn đang ngủ ngon, lại bị cái hệ thống 1872 tự xưng là hệ thống cứu vớt phản diện này đánh thức.

Với tuổi của Diệp Tri Tri, cô bé căn bản không hiểu được phản diện là gì, cũng không hiểu tại sao nó lại nói là cô bé sẽ hủy diệt thế giới. Lại càng không hiểu những chuyện này có quan hệ gì với việc nó bảo cô bé phải đi cứu cha mình.

Nhưng 1872 sẽ cho cô bé đồ ăn ngon, những món đồ chơi thú vị, còn kể chuyện cho cô bé nghe nữa. Cô bé không muốn mất đi người bạn nhỏ 1872 này, vì vậy mới nghe lời 1872 mà rời khỏi cái ổ nhỏ thoải mái của mình, đi tìm người cha nghe nói là rất yếu đuối kia.

Diệp Tri Tri lục lọi trong túi, bàn tay bụ bẫm bắt lấy một cái bóng đen kịt đang không ngừng vặn vẹo - rồi đưa lên miệng cắn một miếng. Cái bóng đó phát ra tiếng gào thét, kêu la cực kỳ chói tai. Diệp Tri Tri phồng má, cố gắng nhai nuốt, ăn vài miếng thì lộ ra vẻ mặt tủi thân: “Không, không còn tươi nữa rồi.”