Nếu bảo bản chất chúng nó xấu xa đến mức nào thì thực ra cũng không hẳn, chỉ có thể nói là vận số không tốt, đắc tội với những kẻ không nên đắc tội, để rồi rốt cuộc chẳng đứa nào có kết cục tốt đẹp.
[Ting, Lớp học Bếp Thần đã kích hoạt, mời ký chủ nhanh chóng tiến hành học tập… Rè… Rè…]
Sở Dịch Văn vốn đang có chút nóng nảy trong lòng, tiếng âm thanh điện tử cứ dăm bữa nửa tháng lại vang lên trong đầu càng khiến anh đau đầu nhức óc, nhất là khi giọng nói ấy lại còn kèm theo tiếng rè rè nhiễu sóng.
Lần đầu tiên cái giọng nói tựa hồ là hệ thống này vang lên, anh đã từng thử giao tiếp, nhưng nó hoàn toàn chẳng thông minh như trong tiểu thuyết mạng mô tả, đến mức anh còn nghi ngờ hay là mình bị ảo thanh.
Khi vừa ngả lưng xuống giường lại nghe thấy âm thanh kia, Sở Dịch Văn cuối cùng không nhịn được nữa, chọn cách tiến vào. Giây tiếp theo, anh đã thấy mình đứng giữa một gian bếp.
Trong bếp có một ông lão vẻ mặt nghiêm nghị đang đứng đó. Nhìn thấy anh, tuy ông lão không nói lời nào, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ trách cứ nghiêm khắc: “Sao đến muộn thế hả?”
“Lọc mỡ đi.” Ông lão ném một miếng da lợn xuống trước mặt anh.
Sở Dịch Văn còn đang chìm đắm trong sự kinh ngạc rằng hóa ra mình không bị ảo thanh mà là có hệ thống thật, thì bị tiếng da lợn rơi cái “bộp” xuống thớt kéo về thực tại, buột miệng hỏi: “Cái gì?”
“Lọc bỏ mỡ, cái này mà cũng cần ta dạy sao?” Ông lão vặn lại, ngữ khí đầy vẻ nghiêm nghị.
Sở Dịch Văn đúng là có biết nấu ăn, nhưng chỉ giới hạn ở mức nấu mì gói hay rang cơm trứng đơn giản. Nhìn miếng da lợn trước mặt, điều duy nhất anh có thể liên tưởng đến là món tóp mỡ.
“Ta thấy trông cậu mới giống mỡ lợn đấy. Hôm nay làm món bánh bao súp gạch cua.” Ông lão trừng mắt nhìn anh.
Bánh bao súp gạch cua thì Sở Dịch Văn từng ăn rồi, nhưng bảo anh làm ư? Anh cảm thấy có đánh chết mình cũng không làm nổi.
Nếu anh gặp được hệ thống này vào năm mười mấy tuổi, họa may anh còn sẵn lòng học nghề bếp để kiếm miếng cơm manh áo. Nhưng giờ anh đã hơn ba mươi, dù có rời khỏi công ty thì số tiền trong tay cũng dư sức để hai cha con ăn sung mặc sướиɠ cả đời, thực tình anh chẳng có chút hứng thú nào với việc học nấu nướng.
Sở Dịch Văn thầm gọi hệ thống trong lòng, ra hiệu muốn thoát ra, thế nhưng chẳng nhận lại được bất kỳ hồi âm nào.