Chương 2

Trong giấc mơ, chuyện công ty phá sản, anh bị tai nạn xe hơi và con trai nhảy lầu đều xảy ra sau khi con tốt nghiệp đại học. Còn hiện tại, con trai anh mới chỉ học lớp 11, mọi thứ vẫn chưa xảy ra. Sở Dịch Văn nghe điện thoại xong, rốt cuộc vẫn quyết định đến công ty trước.

Anh và người bạn tên Ngô Hữu Kiện cùng hùn vốn mở một công ty bất động sản tên là “Bất động sản Dịch Kiện”. Hôm nay hai người có một cuộc họp nhỏ, cần thảo luận về hướng đi sắp tới của công ty.

“Tinh thần cậu trông có vẻ không tốt lắm, gặp chuyện gì à?”

Sở Dịch Văn vốn là một kẻ cuồng công việc, xưa nay luôn là người đến công ty sớm nhất và rời đi muộn nhất. Bởi vậy, vừa thấy anh bước vào văn phòng, Ngô Hữu Kiện đã vội vàng hỏi thăm.

“Không có gì.” Sở Dịch Văn lắc đầu. Phải đợi đến khi đối tác ân cần gặng hỏi thêm, anh mới nhắc qua loa chuyện con cái.

Ngô Hữu Kiện tặc lưỡi: “Người ta vẫn bảo thương cho roi cho vọt, theo tôi thấy thì cậu quá chiều con rồi…”

Sở Dịch Văn lại chẳng thấy mình chiều con chỗ nào, trái lại anh bắt đầu tự kiểm điểm, cảm thấy trước đây mình quá mải mê sự nghiệp, quả thực đã lơ là vấn đề giáo dục con cái.

Thế nên, khi Ngô Hữu Kiện chuyển đề tài sang quy hoạch tương lai của công ty, Sở Dịch Văn cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

“Cậu nói cái gì cơ? Rút vốn khỏi công ty á?” Ngô Hữu Kiện thoạt tiên còn ngờ vực lỗ tai mình có vấn đề, ngay sau đó nét mặt trở nên nghiêm trọng: “Lão Sở, với mối quan hệ của hai ta, có chuyện gì mà không thể từ từ thương lượng, cậu việc gì phải đùa kiểu đó?”

Hai người bọn họ đã nảy sinh bất đồng về định hướng tương lai của công ty. Ngô Hữu Kiện muốn tiếp tục bành trướng, trong khi Sở Dịch Văn lại cảm thấy tương lai ngành bất động sản khá mơ hồ, muốn thu hẹp quy mô vốn.

Lúc nãy anh đã khuyên can Ngô Hữu Kiện, nhưng người bạn này lại cho rằng dù bất động sản có bắt đầu xuống dốc thì cũng có thể tranh thủ vơ vét cú chót trước khi nó lụi tàn, thậm chí còn quay ngược lại chê trách anh sao chưa đến bốn mươi tuổi mà đã mất hết nhuệ khí phấn đấu.

“Tôi không đùa với cậu. Nhìn vào chính sách hai năm nay cũng như… tôi thực sự không lạc quan nổi. Tất nhiên, lý do chính vẫn là cảm thấy bao năm nay cứ cắm đầu vào công việc, chẳng có thời gian ở bên gia đình cho đàng hoàng…”