Chương 9

“Trời mưa.” An Nhiên nói, như thông báo một điều quan trọng.

“Ừ.” Minh Kha đáp. “Hôm nay mưa.”

An Nhiên đi xuống, kéo ghế. Cậu ngồi ngay ngắn, cầm muỗng. Minh Kha đặt bát cháo trước mặt cậu, không nói gì thêm. Cháo còn nóng, bốc khói nhẹ. An Nhiên thổi thổi, ăn từng muỗng nhỏ.

Minh Kha ngồi đối diện, ăn chậm. Ngoài kia, mưa vẫn rơi đều. Căn nhà yên tĩnh đến mức tiếng muỗng chạm bát nghe rất rõ.

“Chú… hôm nay có đi đâu không?” An Nhiên hỏi, giọng nhỏ.

Minh Kha nghĩ một chút: “Không có việc gì gấp.”

An Nhiên gật đầu. Không hỏi thêm. Nhưng Minh Kha để ý, cậu ăn nhanh hơn một chút.

Sau bữa sáng, An Nhiên mang bát vào bếp như thường lệ. Minh Kha rửa bát, cậu đứng cạnh, lau khô. Hai người làm việc song song, không vướng. Khi xong, Minh Kha lấy một chiếc khăn khác, đặt lên kệ.

“Trời mưa, sàn dễ trơn.” Anh nói: “Đi chậm thôi.”

An Nhiên dạ một tiếng, rất khẽ.

Buổi sáng trôi qua trong mưa. Minh Kha mở máy tính, nhưng không làm việc ngay. Anh ngồi ở phòng khách, đọc vài trang sách giấy để sẵn trên bàn, một cuốn cũ, gáy đã sờn. An Nhiên ngồi dưới thảm, vẽ. Thỉnh thoảng cậu ngẩng lên nhìn ra ngoài cửa kính, nơi mưa phủ mờ khu vườn.

Khoảng chín giờ, mưa ngớt. Ánh sáng lọt qua mây, yếu nhưng đủ sáng. Minh Kha đứng dậy, kéo rèm sang một bên. Căn phòng sáng hơn.

“Muốn ra ngoài không?” Anh hỏi, không quay lại.

An Nhiên ngẩng đầu: “Ra đâu ạ?”

“Hiên sau. Không ướt.”

An Nhiên suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. Cậu mang theo quyển tập vẽ. Hai người đi ra hiên, mái che rộng, sàn gỗ khô. Gió mang mùi đất ẩm, dễ chịu.

Minh Kha ngồi xuống ghế dài, dựa lưng. An Nhiên ngồi bên cạnh, đặt tập lên đùi, vẽ tiếp. Cậu vẽ mưa, những nét xiên mảnh, đều. Minh Kha nhìn một lúc, rồi nhắm mắt, nghe mưa nhỏ dần.

“Chú.” An Nhiên gọi.

“Ừ?”

“Ở đây… chú ở lâu không?”

Minh Kha mở mắt. Câu hỏi không bất ngờ, nhưng cũng không dễ trả lời. Anh không nói lâu, cũng không nói không. Anh chọn một câu đơn giản hơn.

“Chú chưa có kế hoạch đi.”

An Nhiên im lặng. Một lúc sau, cậu gật đầu. Như thể câu trả lời ấy là đủ.

Buổi trưa, mưa dứt hẳn. Trời sáng lên, hơi ẩm còn vương. Minh Kha nấu cơm, canh rau, cá kho nhạt. Anh chia phần, đặt lên bàn. An Nhiên ăn rất ngoan. Minh Kha để ý, cảm thấy hứng thú với điều đó.

Ăn xong, An Nhiên mang bát đi, rồi quay lại. “Cháu có thể… xem điện thoại không?”

Minh Kha nhìn cậu. “Xem gì?”

“Xem mưa.” An Nhiên đáp, rất thật.

Minh Kha lấy điện thoại của mình, mở video mưa quay từ ban công tối qua. Anh đặt máy trên bàn, chỉnh âm lượng nhỏ. An Nhiên ngồi xem, rất chăm chú. Minh Kha ngồi bên cạnh cậu bé.

Buổi chiều, quản gia ghé qua phòng khách. Ông đứng lại, nhìn hai người một chút, rồi nói: “Tối nay cậu Phạm về muộn.”

Minh Kha gật đầu. “Vâng.”

Quản gia định nói thêm, nhưng rồi thôi. Ông quay đi, bước chân nhẹ.

Chiều muộn, ánh nắng xiên qua hàng cây. Minh Kha đứng dậy, xếp lại đồ. An Nhiên cất bút, xếp tập vẽ ngay ngắn. Hai người như đã quen với việc này, mỗi người biết mình cần làm gì.