Chương 8

Chiều muộn, quản gia đi ngang qua phòng khách, dừng lại một chút. Ông nhìn hai người, rồi quay đi, không nói gì. Nhưng bước chân chậm hơn thường lệ.

Tối đến, bữa ăn vẫn như cũ. Bàn dài, hai chỗ. Người giúp việc đặt thêm một chiếc bát nhỏ, quen thuộc đến mức không ai cần nhắc. Minh Kha ăn chậm. An Nhiên hôm nay ăn nhiều hơn một chút. Khi đặt bát xuống, cậu nhìn Minh Kha.

“Ngày mai… chú có ở nhà không?”

Minh Kha ngẩng đầu. “Có.”

An Nhiên gật đầu, không hỏi thêm.

Sau bữa tối, Minh Kha dọn bàn. An Nhiên mang bát vào bếp. Hai người làm việc song song. Khi xong xuôi, Minh Kha lấy khăn lau tay, đưa cho An Nhiên. Cậu nhận lấy, lau tay cẩn thận, rồi gấp khăn đặt lại chỗ cũ.

Đêm xuống. Thành phố lên đèn. Tiếng xe vọng vào xa hơn ban ngày, trầm hơn. Minh Kha đưa An Nhiên về phòng. Anh bật đèn ngủ, ánh sáng vàng dịu. An Nhiên leo lên giường, kéo chăn.

“Chúc ngủ ngon.” Minh Kha nói.

“Chúc ngủ ngon.” An Nhiên đáp, rất khẽ.

Cánh cửa khép lại. Minh Kha đứng ngoài hành lang một lúc, rồi quay về phòng mình. Anh tắt đèn, nằm xuống. Trong đầu anh không có kế hoạch dài hạn cũng như quyết tâm lớn lao cho lắm. Chỉ có một suy nghĩ đơn giản và rõ ràng.

Có lẽ, ở lại đây thêm một thời gian nữa cũng khá ổn.

Buổi sáng hôm đó, Sài Gòn mưa sớm. Không phải cơn mưa nặng hạt, chỉ là mưa lất phất, rơi đều như ai đó vô tình quên tắt vòi. Minh Kha thức dậy vì tiếng mưa chạm vào mái kính, âm thanh mỏng và đều, kéo dài đủ để người ta không muốn vội vàng.

Anh nằm thêm một lúc, nhìn trần nhà. Ở nơi này, thời gian buổi sáng trôi chậm hơn anh tưởng. Ít có tiếng còi xe sát tai, cũng chẳng có bước chân hàng xóm ngoài hành lang, chỉ có một khoảng yên tĩnh vừa đủ.

Minh Kha rời giường, thay áo, xuống bếp. Đồng hồ treo tường chỉ hơn sáu giờ. Người giúp việc chưa tới, căn bếp còn nguyên mùi tối qua, thoang thoảng mùi canh nhạt, mùi gỗ ấm.

Anh mở cửa sổ nhỏ gần bồn rửa. Gió mang theo hơi mưa lùa vào, mát. Minh Kha nấu cháo, loại cháo loãng, thêm ít thịt băm và hành lá. Anh khuấy đều, lửa nhỏ, kiên nhẫn. Không phải vì ai dặn, chỉ là cảm thấy hợp với buổi sáng này.

Khi cháo gần chín, anh nghe tiếng cửa phòng trên lầu mở ra. Nhẹ, nhưng đủ nhận ra. Minh Kha không nhìn đồng hồ. Anh múc cháo ra hai bát, đặt lên bàn, rồi mới ngẩng đầu.

An Nhiên đứng ở cầu thang. Cậu mặc áo thun rộng, tóc hơi rối, tay bám lan can. Cậu nhìn xuống bàn ăn, rồi nhìn Minh Kha.