Chương 7

Ăn xong, An Nhiên đặt chén vào bồn rửa. Minh Kha đứng bên cạnh, rửa tay. Cậu bé với tay lấy khăn lau, lau khô chén rồi xếp lên kệ. Động tác chậm, nhưng gọn gàng.

“Cháu đi học à?” Minh Kha hỏi, như hỏi một việc hiển nhiên.

An Nhiên lắc đầu: “Cháu học ở nhà.”

Minh Kha gật đầu. Anh không hỏi vì sao. Trong đầu anh đã có câu trả lời, nhưng không cần xác nhận. Anh lấy một chiếc cặp nhỏ đặt trên kệ, bên trong là vài quyển tập, bút chì, bút màu.

“Ở đây có bàn trống.” Anh nói: “Cháu dùng cũng được.”

An Nhiên nhìn chiếc cặp, rồi nhìn Minh Kha. Cậu không chạm vào ngay. Chỉ một lát sau, khi Minh Kha quay lưng đi lấy giấy, cậu mới kéo cặp về phía mình.

Buổi sáng trôi qua chậm. Minh Kha ngồi ở phòng làm việc, xử lý vài việc lặt vặt, chủ yếu là sắp xếp lại lịch, trả lời những email không quan trọng. Cửa phòng mở, gió thổi vào mang theo mùi cây xanh ngoài vườn. Thỉnh thoảng, anh nghe tiếng bút chì cọ lên giấy từ phòng khách, rất nhỏ, nhưng đều.

Đến gần trưa, Minh Kha ra ngoài uống nước. Anh thấy An Nhiên ngồi trên thảm, trước mặt là mấy tờ giấy vẽ. Những hình vẽ không phức tạp: nhà, cây, mây. Lần này, có thêm một hình nhỏ, hai người đứng cạnh nhau. Không rõ mặt, chỉ là hai dáng người.

Minh Kha không dừng lại quá lâu. Anh lấy nước, rồi quay về phòng. Có những thứ, nhìn thấy là đủ.

Buổi trưa, trời oi hơn. Sài Gòn những ngày không mưa thường như vậy, nhiệt độ tăng chậm, nhưng chắc. Minh Kha nấu mì, thêm rau, chia làm hai tô. Anh đặt một tô lên bàn, tô còn lại để gần đó.

An Nhiên ăn xong, ngẩng đầu: “Cháu có thể… mang vào phòng được không?”

“Được.” Minh Kha đáp: “Nhớ đặt bát ra ngoài.”

An Nhiên gật đầu, bưng tô đi. Minh Kha nhìn theo, không nói thêm. Anh nhận ra, cậu bé bắt đầu hỏi, những câu hỏi nhỏ, nhưng là hỏi.

Buổi chiều, mây tan dần. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, chiếu thành từng mảng sáng trên sàn. Minh Kha ra phòng khách, mở cửa cho gió vào. Anh lấy điện thoại, lướt qua mạng xã hội. Những bình luận vẫn con đó, những lời khó nghe vẫn chưa biến mất. Anh đọc vài dòng, rồi tắt đi.

An Nhiên ngồi cạnh, đang tô màu. Màu xanh hôm nay nhiều hơn. Minh Kha nhìn bức vẽ một lúc, rồi lấy một tờ giấy khác, đặt cạnh.

“Chú vẽ dở.” Anh nói: “Nếu cháu muốn sửa, cứ sửa.”

An Nhiên nhìn tờ giấy, do dự, rồi cầm bút vẽ thêm vài nét. Một cái cây mọc thêm nhánh. Một cửa sổ được tô sáng hơn. Minh Kha không can thiệp. Anh chỉ nhìn, gật đầu khi cậu hoàn thành.