Sau bữa tối, Minh Kha mang giấy và bút ra phòng khách. Anh ngồi xuống, vẽ tiếp những đường nét dở dang. An Nhiên kéo ghế, ngồi đối diện. Chẳng có ai bảo ai. Cậu lấy bút màu xanh, tô lên khoảng trời trong bức vẽ.
Ngoài kia, mưa đã ngớt. Thành phố lên đèn. Ánh sáng hắt vào qua cửa kính, phản chiếu lên sàn nhà. Minh Kha đặt bút xuống, nhìn bức vẽ chung, một ngôi nhà, một cái cây, một mảng trời xanh.
“Được rồi.” Anh nói: “Thế là đủ.”
An Nhiên gật đầu.
Đêm xuống, Minh Kha đưa An Nhiên về phòng. Không đọc truyện, không kể chuyện dài. Chỉ kéo chăn lên gọn gàng, tắt đèn, để lại một chiếc đèn ngủ ánh vàng dịu.
Khi cánh cửa khép lại, Minh Kha đứng ngoài hành lang một lúc. Biệt thự yên tĩnh. Xa xa, tiếng xe vẫn chạy, Sài Gòn không ngủ. Đây là thành phố không ngủ.
Anh quay về phòng mình. Trước khi tắt đèn, Minh Kha nghĩ, có những mối quan hệ không cần bắt đầu bằng một khoảnh khắc kịch tính. Chỉ cần đủ kiên nhẫn, đủ yên lặng, rồi tự nhiên, người ta sẽ ở lại.
Sáng Sài Gòn hôm đó trời âm u. Mây thấp, gió nhẹ, không mưa nhưng cũng không nắng. Minh Kha thức dậy khi đồng hồ chưa kịp reo. Anh nằm yên vài giây, nghe tiếng điều hòa chạy đều, rồi mới ngồi dậy.
Trong hành lang, ánh đèn còn vàng nhạt. Biệt thự buổi sáng sớm giống như một không gian tạm ngưng, mọi thứ đều ở đúng chỗ, nhưng chưa bắt đầu chuyển động. Minh Kha rửa mặt, thay áo, xuống bếp.
Hôm nay anh không pha cà phê ngay. Anh mở tủ lạnh, lấy sữa, trứng, thêm ít trái cây. Không có kế hoạch gì cụ thể, chỉ là cảm thấy buổi sáng như thế này hợp với một bữa ăn nhẹ. Anh đánh trứng, làm trứng hấp, món đơn giản, mềm, không mùi nặng. Khi đặt chén trứng lên bếp, anh chợt dừng lại một chút, rồi lấy thêm một chén nhỏ.
Hai chén trứng đặt cạnh nhau. Không ghi dấu, không phân biệt.
Minh Kha dọn bàn. Chiếc ghế trẻ con hôm qua đã được kéo ra khỏi góc, đặt gần bàn hơn. Anh không nhớ mình kéo lúc nào, có lẽ là tối qua, cũng có thể là sáng sớm. Những việc như vậy thường diễn ra rất tự nhiên, đến mức người làm cũng không nhận ra.
Tiếng bước chân vang lên từ cầu thang. Nhẹ, đều. An Nhiên xuất hiện ở bậc cuối, tay bám lan can, bước xuống từng bậc một. Cậu dừng lại khi thấy Minh Kha, rồi nhìn xuống bàn.
Minh Kha gật đầu. “Ăn sáng đi.”
Chỉ một câu nhắc nhở nhẹ nhàng.
An Nhiên leo lên ghế, ngồi ngay ngắn. Cậu cầm muỗng, múc một miếng trứng nhỏ, thổi thổi rồi ăn. Minh Kha ngồi đối diện, uống nước ấm. Hai người ăn trong yên lặng. Ngoài kia, tiếng xe bắt đầu nhiều dần. Sài Gòn vào giờ cao điểm luôn có một nhịp điệu riêng, không cần nhìn cũng biết.