Minh Kha quay về chỗ mình, tiếp tục uống cà phê. Hai người ăn sáng trong yên lặng. Ngoài kia, tiếng xe bắt đầu nhiều hơn. Một chiếc xe buýt chạy qua đầu ngõ, để lại âm thanh trầm đυ.c. Gió từ sông thổi vào, mang theo mùi nước mát.
Ăn xong, cậu bé tự mang đĩa vào bếp. Đặt xuống bồn rửa, rất cẩn thận. Minh Kha nhìn theo, anh chẳng ngăn lại cũng chẳng hề khen ngợi. Khi cậu bé quay lại, anh chỉ gật đầu một cái, một cái gật nhỏ, đủ để ghi nhận.
“An Nhiên.”
Giọng cậu bé vang lên bất ngờ, hơi nhỏ.
Minh Kha ngẩng đầu. “Ừ?”
“Cháu tên là An Nhiên.”
Minh Kha mỉm cười rất nhẹ: “Chú là Minh Kha.”
Chỉ hai cái tên. Không thêm gì khác.
Buổi trưa, trời nóng dần. Sài Gòn chuyển sang màu nắng vàng tươi, rực rỡ hơn buổi sáng. Minh Kha ở trong phòng làm việc, mở cửa sổ cho gió lùa vào. Anh xử lý vài email cần thiết, chủ yếu là từ những người không thân, lời lẽ lịch sự, cẩn trọng. Mọi thứ có thể chờ.
An Nhiên xuất hiện ở cửa, đứng nhìn vào. Trên tay là quyển tập vẽ.
Minh Kha kéo ghế, ra hiệu cho cậu vào: “Ở đây mát hơn.”
An Nhiên bước vào, ngồi xuống thảm gần cửa sổ. Cậu mở tập, bắt đầu vẽ. Minh Kha không nhìn sang ngay. Anh tiếp tục gõ vài dòng cuối, rồi tắt máy.
“Cháu vẽ gì vậy?” Anh hỏi, giọng bình thường như hỏi thời tiết.
“Nhà.” An Nhiên đáp.
Minh Kha nhìn sang. Trên giấy là những đường nét đơn giản, mái nhà, cửa sổ, một cái cây. Không có người. Anh chẳng nói gì, chỉ đưa cậu một cây bút chì màu nâu từ hộp trên bàn.
An Nhiên nhận lấy, tô thêm thân cây. Động tác chậm, đều. Minh Kha quay lại với việc của mình, thật ra là ngồi đó, để thời gian trôi.
Buổi chiều, mưa kéo tới. Mưa Sài Gòn không báo trước. Trời tối đi nhanh, tiếng mưa gõ lên mái kính. Minh Kha đứng dậy đóng cửa sổ. Khi quay lại, anh thấy An Nhiên đã đặt tập vẽ lên bàn, đứng cạnh, nhìn mưa.
“Cháu thích mưa à?” Minh Kha hỏi.
An Nhiên lắc đầu: “Cháu quen.”
Minh Kha không hỏi quen cái gì. Anh lấy khăn, lau vài giọt nước bắn vào sàn. Rồi anh đặt khăn xuống, đứng cạnh An Nhiên, cùng nhìn ra ngoài. Hai người đứng đó, không nói thêm.
Tối đến, bữa ăn được dọn sẵn. Bàn dài vẫn chỉ có hai chỗ được dùng. Người giúp việc đặt thêm một chiếc bát nhỏ, lặng lẽ như mọi khi. Minh Kha gắp thức ăn cho mình, rồi đẩy một đĩa về phía An Nhiên. Không hỏi ăn được không, không nhắc ăn nhiều lên.
An Nhiên ăn chậm. Minh Kha để ý cậu tránh một vài món, nhưng không ép. Ăn xong, cậu tự lau miệng, tự mang bát đi. Minh Kha nhìn theo, thấy trong những cử chỉ nhỏ ấy có một sự quen thuộc, như thể cậu đã sớm học cách không làm phiền ai.