Anh xuống bếp khi đồng hồ mới chỉ hơn sáu giờ. Người giúp việc chưa tới đông đủ, căn bếp rộng im ắng, chỉ có tiếng máy pha cà phê khởi động. Minh Kha tự pha cho mình một ly đen đá. Vị đắng quen thuộc lan ra, kéo anh về với thực tại.
Trên kệ bếp, hộp giữ nhiệt tối qua đã được đặt lại ngay ngắn. Nắp đóng cẩn thận, không để lại dấu vết vội vàng. Minh Kha đứng đó vài giây, rồi mở nắp. Hộp trống. Anh không có biểu cảm gì đặc biệt. Chỉ khẽ gật đầu như xác nhận một việc hiển nhiên, có người đã ăn.
Anh rửa tay, lấy trứng, bánh mì, ít bơ. Lần này, anh nướng bánh cẩn thận hơn, cắt thành miếng nhỏ. Không đặt vào hộp giữ nhiệt, anh để thẳng lên khay, bọc giấy nhôm, đặt ở góc bàn, chỗ dễ thấy nhưng không phô trương. Xong xuôi, Minh Kha dọn dẹp, lên lầu thay áo.
Trong gương, anh nhìn lại mình. Áo thun xám nhạt, quần vải mềm, gọn gàng. Không có ý định xuất hiện trước ai, nhưng cũng không để mình trông luộm thuộm. Ở một nơi như thế này, mọi thứ đều bị nhìn thấy, kể cả những thứ người ta nghĩ là không ai để ý.
Minh Kha xuống lại tầng trệt. Phòng khách mở rộng, ánh sáng tràn vào. Anh đi ngang qua phòng sinh hoạt chung, cánh cửa kính vẫn kéo kín. Lần này, anh không dừng lại. Không phải vì tránh né, mà vì không cần thiết. Có những khoảng cách, giữ nguyên sẽ an toàn hơn.
Anh kéo ghế, ngồi đọc tin tức. Những tiêu đề quen thuộc lướt qua, kẹt xe giờ cao điểm, dự án mới ở Thủ Đức, một chương trình truyền hình chuẩn bị lên sóng. Sài Gòn luôn bận rộn theo cách riêng của nó, ồn ào mà không gấp gáp, như thể mọi người đều biết hôm nay rồi cũng sẽ qua.
Một tiếng động nhỏ vang lên phía sau. Nhẹ, rất nhẹ, như tiếng ghế kéo chậm trên sàn. Minh Kha không quay lại ngay. Anh đọc hết dòng cuối cùng trên màn hình, đặt điện thoại xuống, rồi mới ngẩng đầu.
Cậu bé đứng ở cách anh vài bước. Trên tay là hộp bút màu. Mắt nhìn về phía khay bánh mì trên bàn, rồi lại nhìn Minh Kha.
Minh Kha đứng dậy, kéo chiếc ghế trẻ con từ sát tường ra, đặt gần bàn hơn một chút. Động tác chậm rãi, không gây tiếng động lớn. Anh không nói gì, chỉ đẩy khay bánh về phía chiếc ghế đó.
Cậu bé nhìn chiếc ghế, rồi nhìn Minh Kha. Một nhịp im lặng trôi qua, đủ dài để người lớn thường sốt ruột, nhưng với trẻ con thì vừa đủ. Cuối cùng, cậu bước tới, leo lên ghế, ngồi ngay ngắn. Tay chạm vào miếng bánh mì, dừng lại một chút, rồi mới cắn một miếng nhỏ.