Chương 3

Buổi chiều, mưa Sài Gòn đến bất ngờ. Mưa không lớn, nhưng dày. Mặt kính lấm tấm giọt nước, thành phố mờ đi như một bức tranh chưa khô. Minh Kha đứng ở phòng khách, cầm tờ giấy và cây bút chì, vẽ linh tinh. Không có chủ đích, chỉ là những đường cong, vài mái nhà, một nhánh cây.

Có tiếng bước chân nhẹ phía sau. Anh không quay lại ngay. Chỉ khi cái bóng nhỏ đổ lên tờ giấy, Minh Kha mới ngẩng đầu.

Cậu bé đứng đó. Khoảng cách rất gần. Trên tay là hộp bút màu.

Cậu bé có đôi môi hồng khẽ mím lại, vẻ mặt nghiêm túc đến đáng yêu. Khóe môi cậu hơi mím lại thành một nụ cười ngọt ngào, hai bên má phúng phính hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, trông mềm mại như muốn chạm vào. Minh Kha, người trước đây gần như chưa từng tiếp xúc với trẻ con, bỗng cảm thấy tim mình khẽ rung lên.

Trẻ con… quả nhiên là sinh vật đáng yêu nhất trần đời.

Khi nhìn Minh Kha, An Nhiên tròn xoe đôi mắt đen láy, ánh nhìn vừa ngạc nhiên vừa tò mò. Minh Kha mỉm cười với cậu. An Nhiên sững lại một chút, mím môi suy nghĩ.

Thân hình cậu bé nhỏ xíu. Đôi bàn tay mũm mĩm đong đưa qua lại. An Nhiên vẫn cúi đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ. Cậu bé đang mặc bộ đồ gấu nâu, còn đội cả mũ. Mỗi lần cậu bé lắc đầu, hai chiếc tai của gấu nâu trên mũ lại lắc lư theo, đáng yêu đến mức như bước ra từ một bức tranh hoạt hình.

Minh Kha lập tức bị dáng vẻ ấy làm cho mềm lòng, trong lòng vừa tan chảy, vừa dâng lên một cảm giác cảm khái khó gọi tên.

Hai người nhìn nhau. Không ai nói trước.

Minh Kha gật đầu, rất nhẹ, như một lời chào không cần đáp. Anh đẩy cây bút chì về phía mép bàn, nhường chỗ.

Cậu bé do dự, rồi kéo ghế, ngồi xuống đối diện. Cậu bé không chào hỏi cũng không mỉm cười. Chỉ mở hộp bút, chọn một màu xanh, bắt đầu tô lên tờ giấy trống mà Minh Kha đẩy sang.

Minh Kha biết cậu bé mắc chứng tự kỷ. Muốn làm quen với cậu bé cần phải có thời gian.

Tiếng mưa ngoài kia đều đều. Phòng khách yên tĩnh. Hai người ngồi đối diện, mỗi người một tờ giấy. Không danh xưng. Không giải thích. Chỉ là một buổi chiều trôi qua ở Sài Gòn, nơi có mưa, có ánh đèn bật sớm, và có hai người lạ cùng chia sẻ một khoảng lặng.

Minh Kha nghĩ, có lẽ, bắt đầu như thế này là đủ.

Buổi sáng hôm sau, Sài Gòn thức dậy trong một lớp nắng mỏng. Nắng không gay gắt, chỉ đủ làm những mảng tường trắng trong biệt thự sáng lên, phản chiếu bóng cây ngoài vườn lên trần nhà. Minh Kha dậy sớm hơn thường lệ. Không phải vì quen giờ giấc mới, mà vì giấc ngủ đêm qua quá nhẹ, như thể anh chỉ đặt lưng xuống rồi lại nhấc lên, giữa những suy nghĩ lặng lẽ.