Minh Kha mặc áo sơ mi treo sẵn trong tủ. Vừa vặn. Anh soi gương, chỉnh cổ áo, rồi bước ra ngoài.
Biệt thự rộng. Rộng đến mức tiếng bước chân vang lên rõ ràng. Cầu thang gỗ, lan can kính, ánh sáng tràn ngập. Một người giúp việc đi ngang, thấy anh thì khẽ cúi đầu, lễ phép nhưng dè dặt. Minh Kha gật đầu đáp lại, không hỏi han.
Phòng ăn ở tầng trệt. Bàn dài, ghế bọc nệm sáng màu. Trên bàn đã dọn sẵn bữa sáng, cháo yến mạch, trái cây cắt gọn, cà phê đen còn bốc khói. Không có ai ngồi ở đó cả.
Anh kéo ghế, ăn chậm rãi. Ngoài cửa kính, vườn cây được chăm sóc kỹ lưỡng. Gió thổi, lá rung nhẹ. Sài Gòn tháng này nắng không gắt, đủ ấm để người ta muốn ra ngoài.
Minh Kha ăn xong, đứng dậy. Khi quay lại đặt bát vào khay, anh thấy một chiếc ghế trẻ con đặt sát tường, hơi khuất. Trên ghế là một cái đệm hình con gấu, màu đã nhạt. Ghế sạch, nhưng rõ ràng không được dùng thường xuyên.
“Nhà có trẻ con à?” Anh hỏi người quản gia đang đi ngang.
Người đàn ông trung niên khựng lại nửa nhịp: “Có, thưa anh.”
“Giờ này bé chưa ăn sáng sao?”
Quản gia lưỡng lự, rồi đáp: “Cậu bé… ăn không cố định.”
Minh Kha gật đầu, không hỏi thêm. Có những câu hỏi, nếu người nghe không muốn trả lời, hỏi thêm cũng chỉ làm khó nhau.
Anh đi dạo một vòng. Phòng sinh hoạt chung ở cuối hành lang, cửa kính kéo kín. Bên trong yên tĩnh. Minh Kha dừng lại trước cửa, không có ý định vào, chỉ vô thức nhìn qua lớp kính trong.
Một cậu bé ngồi trên thảm, lưng thẳng, trước mặt là hộp xếp hình. Tay nhỏ nhắn, cử động chậm rãi, cẩn thận đặt từng mảnh vào đúng vị trí. Tóc đen, mềm, rủ xuống trán. Cậu bé trông như một cục bông gòn mềm mại. Gương mặt tập trung đến mức quên mất xung quanh.
Không có ai khác trong phòng.
Minh Kha đứng đó vài giây. Không lâu. Đủ để ghi nhớ hình ảnh ấy như người ta ghi nhớ một khung cảnh trên một bức tranh hấp dẫn. Rồi anh quay đi.
Trở lại bếp, Minh Kha mở tủ lạnh. Nguyên liệu đầy đủ, sắp xếp gọn. Anh lấy ra trứng, sữa, ít rau. Không vì ai cả, chỉ vì thói quen. Nấu thêm một phần nhỏ, đặt vào hộp giữ nhiệt. Anh không ghi tên, không nhờ ai chuyển. Chỉ đặt gọn gàng trên kệ bếp, cạnh những hộp khác.
Buổi trưa, Minh Kha ở phòng làm việc. Căn phòng yên tĩnh, cửa sổ nhìn ra hàng cây. Anh mở máy tính, lướt qua lịch trình của mình, những cuộc hẹn xã giao, vài dự án treo. Tất cả đều có thể hoãn. Ít nhất là hôm nay.
Điện thoại rung. Không phải tin nhắn. Là thông báo từ camera bếp, hộp giữ nhiệt đã được mở. Minh Kha nhìn màn hình vài giây, rồi tắt đi.