Chương 13

“Cháu tiễn chú.” Cậu nói.

Minh Kha không từ chối.

Hai người đi ra cổng. Chiếc xe đậu sẵn, tài xế đã xuống mở cửa.

Chiếc xe mà tài xế lái tới là chiếc Lamborghini Aventador SVJ có trị giá khoảng 60 tỷ đồng. Đây là dòng xe hiệu năng cao với thiết kế góc cạnh, cực hiếm tại Việt Nam.

Minh Kha trầm trồ trước chiếc xe đắt đỏ ấy. Nhìn ngắm một hồi. Quả là gia đình tài phiệt có khác. Điều động một chiếc xe thôi là đã loại xe xịn rồi.

Minh Kha đứng lại, cúi xuống chỉnh lại cổ áo cho An Nhiên, một động tác rất tự nhiên.

“Ở nhà ngoan.” Anh nói.

An Nhiên gật đầu: “Chú nhớ về.”

Minh Kha ừ một tiếng, rồi lên xe.

Cửa xe đóng lại. Chiếc xe lăn bánh ra khỏi cổng, chậm rãi hòa vào dòng xe buổi sáng. Qua cửa kính, Minh Kha nhìn thấy An Nhiên vẫn đứng đó, chưa quay vào.

Xe chạy xa dần.

Thành phố Sài Gòn mở ra trước mắt, quen thuộc nhưng cũng rất xa. Minh Kha tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại trong chốc lát.

Giỗ đầu của cha.

Một chuyến trở về không ai hỏi anh có sẵn sàng hay không.

Nhưng lần này, Minh Kha biết rõ anh không trở về với tư cách của người bị ép buộc. Mà là một người trở về với tư cách sẵn sàng chiến đấu.

Xe chạy chậm lại khi rẽ vào khu trung tâm cũ. Những tòa nhà cao tầng thưa dần, nhường chỗ cho những con đường nhỏ, mặt đường hẹp hơn, nhịp sống cũng trầm xuống. Minh Kha tựa lưng vào ghế, nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa kính.

Biển tên đường hiện ra, Vũ Hạ.

“Dừng ở ngã tư phía trước.” Minh Kha nói.

Tài xế nhìn anh qua gương chiếu hậu, hơi ngạc nhiên. “Cậu Kha… còn xa một đoạn.”

“Dừng ở đó là được.”

Xe tấp vào lề. Động cơ tắt. Minh Kha mở cửa, bước xuống. Không khí buổi sáng ở khu này khác hẳn, mùi cây cối, mùi đường ẩm sau mưa đêm, quen thuộc đến mức khiến ngực anh khẽ thắt lại.

“Cậu Kha…” Tài xế gọi với theo.

Minh Kha quay lại: “Cảm ơn. Chờ tôi ở đây.”

Tài xế gật đầu, không hỏi thêm.

Minh Kha chỉnh lại cổ áo, kéo thấp vành mũ, rồi rẽ vào con đường nhỏ dẫn về phường Tịch Yên. Những căn nhà hai bên đều có tường cao, cổng sắt kín, không phô trương nhưng đủ để người trong nghề nhìn ra giá trị. Đây là khu đất cũ, mỗi mét vuông đều đắt, mỗi căn nhà đều có lịch sử.

Anh bước chậm. Không vội.

Mỗi bước chân như đang đi ngược lại thời gian.

Ngày trước, con đường này thường xuyên có người đứng chờ, fan hâm mộ, phóng viên, người quen. Có khi chỉ là một chiếc xe máy đậu lâu hơn bình thường, cũng đủ khiến không khí trở nên căng thẳng. Còn bây giờ, buổi sáng yên tĩnh, chỉ có vài người đi bộ tập thể dục, vài quán cà phê mở cửa sớm.

Tuy nhiên, vẫn có một số người tụ tập để quay phim, livestream cho kênh Youtube, Facebook của họ. Đó chính là sức hút của ông Hoàng cải lương.

Minh Kha dừng lại trước một cổng sắt sơn đen, cao và nặng. Trên trụ cổng, bảng số nhà cũ kỹ, Số 2 – Đường Vũ Hạ.