Minh Kha nghĩ một chút: “Có thể là hết ngày.”
Cậu im lặng vài giây: “Chú có ăn cơm trưa không?”
“Có lẽ là không.”
An Nhiên cúi đầu, tay siết nhẹ mép chăn. “Chú… có về tối không?”
Minh Kha nhìn cậu, giọng trầm lại: “Chú sẽ cố.”
An Nhiên gật đầu, rất khẽ. Không hỏi thêm, cũng không níu lại. Nhưng khi Minh Kha quay ra cửa, cậu gọi.
“Chú Minh Kha.”
“Ừ?”
“Hôm nay… chú nhớ về.”
Minh Kha khựng lại một nhịp. Anh quay đầu, gật nhẹ: “Chú biết.”
Xuống đến phòng ăn, quản gia đã đứng chờ sẵn. Trên bàn là bữa sáng đơn giản, như mọi ngày. Minh Kha ngồi xuống, ăn không nhiều.
Quản gia nhìn anh, chần chừ một lát rồi lên tiếng: “Cậu Minh hôm nay có việc?”
“Vâng.” Minh Kha đáp: “Tôi phải về nhà.”
Quản gia thoáng sững lại, rồi gật đầu: “Có cần tôi sắp xếp xe không ạ?”
Quản gia thấy cậu chủ nhỏ trong nhà có chuyển biến rất tốt nhờ Minh Kha. Ông ấy rất hy vọng Minh Kha sẽ ở lại, để giúp cho cậu chủ nhỏ thoát khỏi căn bệnh tự kỷ. Ông rất quý cả hai người.
Minh Kha còn chưa trả lời, quản gia đã tiếp lời, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn: “Hôm nay là ngày quan trọng đối với cậu. Để tài xế đưa cậu đi.”
Minh Kha ngẩng lên nhìn ông. Anh gật đầu: “Phiền bác.”
Quản gia cúi nhẹ: “Không phiền.”
Ông quay sang gọi điện, giọng trầm trầm: “Chuẩn bị xe. Đưa cậu Minh về nhà.”
Minh Kha ăn xong, đứng dậy. An Nhiên đứng ở bậc cầu thang cuối, hai bàn chân nhỏ xíu đặt song song, như thể chỉ cần bước thêm một bước nữa là sẽ chạm vào thế giới của người lớn. Cậu bé mũm mĩm vừa phải, dáng người tròn trịa đúng kiểu trẻ con được nuôi nấng cẩn thận, không béo phì mà là cái tròn đáng yêu khiến người ta chỉ muốn đưa tay véo nhẹ một cái.
Chiếc áo cậu mặc gọn gàng, phẳng phiu, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn, làm nổi bật cái bụng bé bé phập phồng theo từng nhịp thở. Cổ áo ngay ngắn, cúc cài đủ, giống như vừa được người lớn chỉnh lại lần cuối trước khi cậu được cho phép xuống nhà. Hai cánh tay tròn trịa lộ ra một đoạn, làn da trắng hồng, mềm mại như bánh sữa.
Trong tay An Nhiên là chiếc nón quen thuộc, cậu nắm chặt lấy vành nón bằng cả bàn tay nhỏ, không phải vì sợ làm rơi, mà giống như một thói quen, như thể chiếc nón ấy là vật bảo chứng cho sự an tâm của cậu. Vành nón hơi nghiêng, bị bóp méo một chút vì lực tay non nớt, càng khiến cảnh tượng thêm phần ngây ngô.
Cậu bé đứng yên, đầu hơi cúi, đôi mắt to tròn ngước lên từ dưới bậc thềm, long lanh và trong veo. Đôi má phúng phính khẽ ửng hồng, khi cậu mím môi, hai bên má lại phồng lên, tạo thành một biểu cảm vừa ngoan vừa ngố, đáng yêu đến mức khiến người đối diện vô thức mềm lòng.
An Nhiên không nói gì. Chỉ đứng đó thôi, ở bậc cầu thang cuối cùng, nhỏ bé, gọn gàng, mũm mĩm và quen thuộc, giống như một khoảnh khắc bình yên mà người ta chỉ cần nhìn thấy cũng đủ muốn dừng lại thật lâu.