Chương 11

Minh Kha không trả lời ngay. Một lát sau, anh nói: “Nếu tôi không về thì sao?”

Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát, rồi Quốc Huy đáp, giọng lạnh hơn: “Thì tôi nghĩ… ông không nên chọn cách đó.”

“Vì?”

“Vì gia đình vẫn đang dung túng cho ông.” Quốc Huy nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng. “Ông hiểu ý tôi chứ?”

Minh Kha cười khẽ, một tiếng cười rất nhẹ, gần như không nghe thấy.

“Tôi hiểu.” Minh Kha nói: “Cậu còn gì muốn nói không?”

Quốc Huy dường như không ngờ Minh Kha lại bình thản như vậy. Anh ta hắng giọng: “Tôi chỉ nhắc ông một điều. Ngày mai, ông nhất định phải có mặt. Đừng để tôi phải gọi lại lần nữa.”

“Ừ.” Minh Kha đáp. “Tôi biết rồi.”

Cuộc gọi kết thúc. Màn hình tối lại.

Minh Kha đứng yên một lúc, điện thoại vẫn cầm trong tay. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố hắt vào, chiếu lên sàn nhà thành những mảng sáng lạnh.

Giỗ đầu của cha.

Trong nguyên tác, đây là một ngày rất quan trọng, một ngày Minh Kha bị ép trở về, bị họ hàng chỉ trích, bị so sánh, bị nhắc lại những thứ anh đã cố quên. Đồng thời, đám người họ hàng sẽ dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt gia sản của anh. Một ngày mở đầu cho chuỗi rắc rối kéo dài.

Minh Kha thở ra chậm rãi.

Anh quay đầu, đi về phòng mình. Trước khi đóng cửa, anh nhìn sang phòng An Nhiên một lần nữa. Cánh cửa khép kín, ánh đèn ngủ mờ hắt ra dưới khe cửa.

Minh Kha nghĩ: “Ngày mai, có lẽ sẽ không yên ổn. Nhưng lần này, anh không còn là người bị kéo đi theo kịch bản nữa.”

Và cuộc gọi vừa rồi, chỉ là lời thông báo của một người quen ra lệnh. Đó chẳng phải là quyết định của anh.

Sáng hôm sau, Sài Gòn còn mờ sương. Trời mịt mù, mây thấp, không khí lành lạnh hiếm hoi của thành phố.

Minh Kha thức dậy rất sớm.

Anh không bật đèn ngay. Ngồi trên giường vài phút, như để cơ thể quen với ý nghĩ hôm nay sẽ rời khỏi căn nhà này, ít nhất là trong một ngày. Điện thoại đặt trên bàn đầu giường im lặng, không có thêm cuộc gọi nào từ tối qua.

Anh đứng dậy, rửa mặt, thay áo. Quần áo giản dị, màu tối, không có gì nổi bật. Khi bước ra hành lang, anh ghé qua phòng An Nhiên trước.

Cánh cửa khép hờ.

Minh Kha gõ nhẹ hai tiếng.

“Vào đi.” Giọng An Nhiên trong trẻo vang lên, còn hơi ngái ngủ.

Cậu đã dậy, ngồi trên giường, ôm gối. Ánh sáng buổi sáng chiếu qua rèm, làm gương mặt cậu trông nhạt màu hơn thường lệ.

“Hôm nay chú đi ra ngoài.” Minh Kha nói, cũng chẳng cần vòng vo.

An Nhiên ngẩng đầu lên: “Đi đâu ạ?”

“Về nhà cũ của chú.”

An Nhiên chớp mắt: “Chú về lâu không?”