Chương 10

Buổi tối hôm đó, Sài Gòn lên đèn sớm. Trong nhà yên tĩnh, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều. Minh Kha đang bước đi trong nhà thì điện thoại trong túi rung lên.

Một số lạ.

Anh dừng bước, đứng ngay hành lang. Màn hình sáng lên, hiện tên người gọi Quốc Huy. Đây là Phạm Quốc Huy, người họ hàng của Minh Kha. Hai người bằng tuổi nhau nhưng Quốc Huy là con của cô Sáu, nên Quốc Huy thuộc vai vế em của Minh Kha.

Minh Kha nhìn tên đó vài giây, rồi bắt máy.

“A lô.”

Giọng bên kia vang lên rất nhanh, không chào hỏi, không vòng vo.

“Ông Minh Kha à?” Quốc Huy nói, giọng kéo dài, nghe như đang cười nhưng không hề có ý cười: “Cuối cùng ông cũng bắt máy.”

Quốc Huy tuy là em họ, nhưng ít khi gọi Minh Kha là anh. Nếu có người ngoài, hoặc trước mặt cha của Minh Kha, thì mới vờ vĩnh xưng anh. Còn khi có hai người nói chuyện, hoặc chỉ có họ hàng trong nhà thì toàn xưng là ông.

Minh Kha dựa lưng vào tường: “Có chuyện gì?”

“Ông vẫn như cũ nhỉ?” Quốc Huy cười nhạt: “Lúc nào cũng hỏi thẳng như vậy. Thôi được, tôi nói ngắn gọn.”

Anh ta dừng lại một nhịp, như cố tình tạo khoảng lặng.

“Ngày mai là giỗ đầu của cậu Năm.”

Minh Kha không đáp. Ánh đèn hành lang chiếu xuống gương mặt anh, làm sắc mặt trở nên bình thản một cách khó đoán.

Quốc Huy không chờ câu trả lời, tiếp tục: “Gia đình đã chuẩn bị xong hết rồi. Mâm cúng, khách khứa, họ hàng… Ông biết đấy, giỗ đầu không thể sơ sài.”

Minh Kha ừ một tiếng rất khẽ.

“À…” Quốc Huy bổ sung, giọng trở nên rõ ràng hơn: “Tôi gọi để thông báo, chứ không phải hỏi ý kiến ông.”

Minh Kha khẽ nhướng mày: “Thông báo?”

“Đúng vậy.” Quốc Huy nói: “Dù sao ông cũng là con trai... mà... Ông không có mặt thì… không hay lắm đâu.”

“Không hay với ai?” Minh Kha hỏi.

Quốc Huy cười: “Ông lại giả vờ không hiểu rồi. Với gia đình, với họ hàng. Với cả… danh tiếng của ông nữa.”

Minh Kha im lặng. Anh nhìn về phía cầu thang, nơi phòng của An Nhiên. Căn nhà này yên tĩnh, khác hẳn cái không khí mà Quốc Huy đang cố kéo anh quay về.

“Thời gian...” Quốc Huy nói tiếp: “Là sáng mai. Ông nên về sớm một chút. Đừng để mọi người phải chờ.”

Giọng anh ta dần mang theo sự trịch thượng quen thuộc, như thể đang nhắc nhở một người dưới quyền.

“Cậu biết tôi bận.” Minh Kha nói.

“Bận?” Quốc Huy bật cười. “Ông bận cái gì? Livestream à? Hay mấy trò trên mạng đó?”

Anh ta hạ giọng, mang theo chút mỉa mai. “Giỗ đầu của cha mình mà còn không sắp xếp được thời gian, anh không sợ người ta nói sao?”