Nguyễn Minh Kha tỉnh dậy vì tiếng máy lạnh ngắt quãng rồi dừng hẳn. Không phải tiếng chuông báo thức quen thuộc, cũng không phải tiếng xe máy gầm gừ ngoài hẻm như mọi ngày. Là một khoảng lặng lạ lẫm, sâu và rộng, đủ để người ta nhận ra mình đang ở một nơi khác.
Anh mở mắt. Trần nhà cao, sơn trắng, đèn âm trần xếp đều. Mùi gỗ đánh bóng trộn lẫn hương tinh dầu thoang thoảng, không nồng, không gắt. Ánh nắng Sài Gòn rọi qua lớp rèm mỏng, rơi thành từng dải vàng nhạt trên sàn. Ngoài kia, tiếng chim sẻ ríu rít, xa xa là tiếng xe cộ bắt đầu dày lên, nhịp điệu quen thuộc của thành phố này, chỉ có điều… không phải căn phòng của anh.
Minh Kha ngồi dậy chậm rãi. Trên bàn đầu giường là chiếc điện thoại xa lạ. Anh cầm lên, màn hình sáng, gương mặt phản chiếu mờ mờ, vẫn là gương mặt ấy, nhưng có gì đó khác, sắc nét hơn, trẻ hơn vài tuổi. Lịch hiển thị ngày tháng theo múi giờ Việt Nam, địa điểm định vị ở Thảo Điền, Quận 2.
Thảo Điền.
Anh nhắm mắt lại trong một nhịp thở, những mảnh ký ức không thuộc về mình dội đến như sóng. Một cái tên. Một gia đình. Một danh xưng mơ hồ mà khó nghe, cha dượng. Trong cuốn tiểu thuyết anh đọc dở cách đây không lâu, một câu chuyện hào môn đô thị, đam mỹ, nhiều hào quang và cũng nhiều tiếng chửi, nhân vật này chỉ tồn tại để bị ghét. Xuất hiện vài chương, gây vài hiểu lầm, rồi biến mất trong bùn lầy dư luận.
Minh Kha mở mắt. Không cần kiểm chứng thêm. Anh biết mình đã xuyên vào đâu.
Điện thoại rung lên. Thông báo dồn dập, như một chiếc loa phóng thanh đặt ngay trong đầu. Tin nhắn nhóm gia đình, những câu chữ lịch sự mà lạnh nhạt. Thông báo mạng xã hội, tài khoản này có lượng theo dõi không nhỏ, nhưng phần bình luận là một bãi chiến trường. Anh lướt qua vài dòng, dừng lại đúng lúc cần dừng.
“Ăn bám.”
“Đúng là đồ không biết xấu hổ.”
“Còn mặt mũi nào mà xuất hiện trên mạng xã hội.”
Minh Kha đặt điện thoại xuống. Không bực bội, cũng không sốc. Có lẽ vì anh đã đọc trước kịch bản. Có lẽ vì ở một đời khác, anh đã học cách không để những thứ không thuộc về mình làm tổn thương.
Anh đứng dậy, kéo rèm. Ngoài kia là Sài Gòn buổi sáng, xanh, rộng và đang chuyển động. Từ ban công tầng cao, anh nhìn thấy sông uốn cong lặng lẽ, mấy chiếc thuyền chở hàng trôi chậm. Bên dưới, những con đường sạch sẽ, cây xanh tỉa gọn, quán cà phê mở cửa sớm, mùi bánh mì nướng chắc đang lan ra đâu đó. Thành phố này lúc nào cũng có cách làm người ta thấy mình còn sống.