Kiều Oanh nằm thở yếu ớt trên giường bệnh. Bên cạnh cô lúc này là người anh trai tài giỏi, hết lòng yêu thương, bảo vệ cô. Trong kí ức tuổi thơ lẫn những năm tháng trưởng thành, anh Ba luôn là người n …
Kiều Oanh nằm thở yếu ớt trên giường bệnh. Bên cạnh cô lúc này là người anh trai tài giỏi, hết lòng yêu thương, bảo vệ cô. Trong kí ức tuổi thơ lẫn những năm tháng trưởng thành, anh Ba luôn là người nắm tay dắt cô đi, ôm vỗ về mỗi khi cô khóc nháo, kiên nhẫn dạy cô từng con chữ vỡ lòng, chăm sóc cô mỗi khi cô ốm đau, tin tưởng mọi điều tốt đẹp nơi cô. Anh trai. Em vẫn chưa làm được điều gì cho anh cả. Em... Em luyến tiếc anh.
Dường như nghe được tiếng lòng của em gái, anh Ba cuối xuống, hai hàng nước mắt lăn dài, nghẹn ngào thì thầm:
- Hoa nhỏ. Em là cô em gái mà anh đã may mắn có được. Em rất quý giá với anh. Biết không?
Cô gật khẽ, mí mắt nặng trĩu. Cô mệt quá. Chống chọi với bệnh tật chưa bao giờ là dễ dàng. Cô nhìn anh thì thào lời cuối cùng:
- Em... Ngủ đây. Anh trai... Chúng ta sẽ... Hạnh phúc...
* * *
Trải qua một giấc ngủ thật dài, Kiều Oanh tỉnh lại trong thân thể một tiểu oa nhi bảy tuổi. Vây quanh giường là những gương mặt nam tử xa lạ, họ đều nhìn nàng đầy lo lắng. Thấy trang phục của bọn họ cùng cảm nhận cái đau đầy chân thật của cơ thể này, Kiều Oanh đã nhận biết về hiện tại. Nàng đã thật sự xuyên vào thân thể của Lâm Như Kiều - con gái của Lâm lão tứ thành An Châu.