Tiếng côn trùng rả rích xa xăm, tiếng chim hót cũng nghẹn lại trong không khí ẩm ướt, mơ hồ không nghe rõ. Môi trường nóng nực khiến người ta như bị nhốt trong l*иg hấp, nhưng giữa sự im lặng và bóng tối bao trùm, không một ai lên tiếng.
Ánh đèn pin soi sáng vách đá trước mặt họ, màu vàng óng uốn lượn như dòng chảy. Sắc màu tựa ánh mặt trời này dường như ẩn chứa một năng lượng huyền bí vô tận, kỳ lạ khôn cùng, đang tỏa sáng rực rỡ.
"Trời ơi." Một người hạ giọng, căng thẳng đến mức mồ hôi cũng không dám lau: "Xem chúng ta đã phát hiện ra cái gì này."
Vân Trì như bị ma ám mà vươn tay ra, anh không thể chạm vào phần màu vàng, chỉ có thể cẩn thận dùng đầu ngón tay xoa lên bề mặt đá khô ráp ở rìa, cố gắng xác thực thật giả của tất cả những điều này.
Anh khẽ nói: "Không thể tin nổi, đây là vẽ cái gì vậy? Trông như một cảnh tế lễ nào đó."
Anh quay đầu lại, gấp gáp nói: "Nhanh lên, giảm độ sáng đèn pin xuống đã! Nếu không."
Lời dặn của Vân Trì nghẹn lại nơi đầu môi, anh nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi xen lẫn hoảng sợ của đồng đội ẩn sau ánh đèn.
Sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi?
Anh nhìn theo ánh mắt của họ, khó hiểu quay đầu lại nhìn——ánh sáng vàng óng chảy xuôi như vật sống ấy, chính là cảnh tượng cuối cùng anh nhìn thấy trước khi mất đi ý thức.
Mình đang ở đâu?
Câu hỏi này đột ngột nảy ra trong bộ não hỗn loạn của Vân Trì.
Mình đã đến nơi quái nào thế này?
Anh cau mày, thăm dò xung quanh trong tiềm thức, mong tìm được câu trả lời, nhưng thứ anh tìm thấy chỉ có khó chịu và đau đớn.
Anh cử động ngón tay, nghe thấy bên tai mơ hồ truyền đến tiếng lông mao cọ xát, cùng với giọng nói trầm thấp dày dặn, nhỏ đến mức gần như thì thầm.
"...Tỉnh rồi... chưa tỉnh."
Suy nghĩ dần quay về, anh chậm chạp đảo mắt, liếc qua mí mắt nặng trĩu dính chặt, anh từ từ ngửi thấy một mùi hương tựa như hỗn hợp của thảo dược và hương đốt, xen lẫn mùi máu tanh nồng đậm. Mùi hương này bao phủ lấy anh tầng tầng lớp lớp, khiến anh như đang nằm trong một căn phòng pha trộn giữa hiệu thuốc và phòng cấp cứu.
Mùi gì đây? Xì, người mình đau quá...
Cơn đau kí©h thí©ɧ ký ức của anh, mí mắt Vân Trì giật mạnh một cái: bão tố, mây đen sấm sét, sóng lớn lật úp, khoang thuyền chật hẹp... Anh nhớ ra rồi, nhớ ra hết rồi! Rốt cuộc là thằng khốn nào đã nhốt anh vào khoang thuyền, đẩy ra biển chịu chết thế hả?!
Mắt Vân Trì còn chưa mở, nắm đấm đã siết chặt, anh đang định gắng sức tỉnh lại thì đột nhiên nghe thấy tiếng "ư ư" hoảng hốt, tiếp theo là tiếng vật nặng đập xuống sàn. Cách đó không xa, cánh cửa bật mở đánh "rầm", một lúc sau mới đóng lại.
Vân Trì: "?"
Cái gì vừa đi ra ngoài vậy?
Anh cau mày, chậm rãi gắng gượng mở mắt ra. May mà ánh sáng trong phòng khá tối, cũng không cần nhiều thời gian để thích ứng.
Đập vào mắt đầu tiên là xà ngang và mái nhà màu nâu sẫm. Vân Trì chớp chớp mắt, anh cố hết sức quay đầu, nhìn dọc xuống thì thấy bốn bức tường đều treo những tấm thảm dày có hoa văn cổ xưa. Viền thảm cầu kỳ phức tạp, ở giữa dệt các họa tiết biển cả, sông băng, mây và gió bấc, màu sắc hài hòa độc đáo. Giữa những con sóng và đường gió lấp lánh ánh vàng, rõ ràng có pha lẫn sợi vàng vào trong. Chỉ là, những tấm thảm này tuy được bảo quản rất tốt nhưng dường như đã có tuổi đời khá lâu. Vân Trì gần như có thể nhìn bằng mắt thường thấy thời gian đã lặng lẽ trôi qua trên chúng như thế nào, mang đi vẻ rực rỡ ban đầu.
Nhìn sang hai bên... Oa, đây là nhà kiểu gì vậy? Mặc dù cửa sổ gỗ vuông vắn, nền nhà cũng trải thảm lông sạch sẽ, nhưng sao cửa chính lại hình tròn thế?
Hơn nữa, đồ đạc trong nhà... có phải hơi kỳ quái quá không? Không bàn ghế, không lò sưởi tủ kệ, trong không gian quá rộng lớn chỉ có mấy tảng đá đen tròn dẹt nằm ngang không rõ ý nghĩa, còn chiếc giường gỗ dưới thân anh lại vừa to vừa rộng, e là tám người nằm cũng dư sức.
Vân Trì tò mò nhìn đến ngẩn người hồi lâu, bị ngôi nhà gỗ kỳ lạ này thu hút. Có điều, nhìn một hồi, ánh mắt anh lại bất giác liếc lên xà nhà, dường như có thứ gì đó ở đó cần anh chú ý.
...Khoan đã.
Khoan khoan khoan đã.
Vân Trì đột nhiên sững sờ, anh khó nhọc ngẩng cổ lên, mặc kệ khớp xương đang kêu răng rắc ai oán khắp người, cố gắng dò xét khắp phòng một lượt.
——Đùa kiểu gì vậy, sao nhà này không có xà chịu lực và tường chịu lực thế?!
Anh há hốc miệng, kinh hoàng nhìn lên trên. Tình hình gì thế này, căn nhà lớn này làm bằng gỗ chứ đâu phải hàn bằng hợp kim đâu nhỉ? Sao nhìn quanh trống huơ trống hoác, ngoài bốn bức tường ra thì đến một thứ chống đỡ cũng không có vậy?
Anh lại nhớ đến những âm thanh nghe được trước khi bị sóng biển đánh ngất, nào là "Phong Thần đại nhân", nào là "Thần Cung Bão Tố". Cái nơi quỷ quái này rốt cuộc bất thường đến mức nào vậy, sao người ở đây đến vật lý cơ bản cũng không biết thế? Xây thành căn nhà nguy hiểm thế này mà cũng ở được à, không sợ gió biển thổi một phát là sập luôn sao?
Vân Trì thở hổn hển, đã tưởng tượng ra cảnh mình không chết trong bụng cá mà lại bị mái nhà đè bẹp dí... Không, mình không thể bỏ mạng ở đây, mình nhất định phải tìm được đường về!
Anh vừa quay đầu, định tìm quần áo mặc vào trước đã, thì ánh mắt chuyển đi rồi lập tức cứng đờ.
Bên ngoài cửa sổ, một cái bóng tròn vo khổng lồ đang đứng đó, che mất một nửa khung cửa và ánh sáng. Do ngược sáng nên Vân Trì không thể nhìn rõ thứ đó rốt cuộc là loài gì, nhưng anh có thể cảm nhận được một ánh mắt dò xét đang kín đáo nhìn về phía mình.
Vân Trì: "..."
Trời đất ơi, cuộc sống của mình rốt cuộc đã biến thành cái gì thế này?