- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Cậu Và Nó
- Quyển 2 - Chương 2: Rái cá biển bạch tạng x Vật tế nhân loại
Cậu Và Nó
Quyển 2 - Chương 2: Rái cá biển bạch tạng x Vật tế nhân loại
"Cái gì?! Mau mau mau, xử lý hắn đi, xử lý hắn đi!"
"Đúng, không thể để Phong Thần đại nhân nhìn thấy!"
Trời ạ, rốt cuộc là cái quái gì vậy?
Vân Trì còn chưa kịp chửi ầm lên thì chiếc thuyền nát bươm đầy thương tích dưới thân đã chao đảo dữ dội. Sóng lớn xoay tròn với tốc độ cao, gió gào thét dữ dội, như một bàn tay khổng lồ không thể chống cự, tóm chặt lấy anh, ném mạnh về một phương trời xa xăm nào đó——
Vân Trì co quắp lại dưới đáy khoang thuyền, trước mắt tối sầm rồi mất đi ý thức.
·
Ngài mở mắt trong bóng tối, khịt mũi ngửi hơi nước từ biển băng truyền đến.
Tân Thần lại đang mặc sức phóng túng sức mạnh của mình, khuấy động sóng biển... Nếu là trước đây, đây chắc chắn là lỗi lầm không thể tha thứ, nhưng thời thế đổi thay, thế giới cũng đang biến chuyển, những pháp tắc và luật lệ cũ đã sớm không thể ràng buộc những thần minh mới sinh rồi.
Ngài khẽ thở dài, cảm nhận cơn đói khủng khϊếp đang sôi sục trong bụng mình.
Phải đi tìm thức ăn, lấp đầy bụng đói, rồi gắng gượng sống qua một ngày mặt trời mọc, mặt trăng lặn nữa thôi, Ngài nghĩ.
Thế là Ngài đứng dậy, thân hình đồ sộ như ngọn núi nhỏ làm cành thông rung lên kêu sào sạt, tuyết đọng trên cành cũng không ngừng rơi xuống tung tóe. Động vật nghỉ ngơi trong rừng sợ hãi sinh vật khổng lồ này, tất cả đều kinh hoàng bỏ chạy tán loạn, làm khu rừng vang lên tiếng kêu chiêm chϊếp hỗn loạn.
Ta sẽ không ăn thịt máu các ngươi, cũng không nhận đồ cúng tế của các ngươi đâu, Ngài vừa nghĩ, vừa kéo lê thân hình nặng nề, vụng về đi về phía biển. Món ngon yêu thích của ta vẫn luôn sinh sôi nảy nở trong biển băng, chúng duy trì sự phồn thịnh của thần tộc, cũng chứng kiến sự suy tàn của thần tộc... Có lẽ, cuối cùng chúng cũng sẽ chứng kiến sự biến mất của ta, chứng kiến kết cục của vị Cựu Thần cuối cùng.
Ngài chậm rãi đi về phía bờ biển, cảm nhận làn gió mát lạnh dễ chịu, dịu dàng lướt qua má mình. Ngài đi qua núi non, núi non vang vọng ân điển xưa kia của Ngài; Ngài đi qua khe suối, khe suối gột rửa hào quang quá khứ của Ngài; Ngài đi về phía biển cả mênh mông chưa tỏ tường, biển cả dùng sự im lặng để đối đãi với chủ nhân cũ của nó, không muốn khoe khoang với Ngài sản vật phong phú ngày nay, bởi đó là tài sản không thuộc về Ngài.
Chúng đồng loạt thở dài: Sakya, rời đi đi... Ngài không còn thuộc về nơi này nữa, rời đi đi...
Ngài làm như không nghe thấy, không muốn phí công mở miệng nói chuyện, phá vỡ sự im lặng nhiều năm của mình. Ngài chỉ cố chấp đi về phía trước, mãi cho đến khi mũi chạm vào mặt biển gợn sóng với những mảnh băng vụn, rồi trượt cả người xuống biển.
Dưới biển, động tác của Ngài lập tức trở nên linh hoạt gấp trăm lần. Đàn cá chưa khai trí cảm nhận được hơi thở của thần linh, vội vàng sợ hãi tản ra. Ngài cũng không vung vuốt bắt lấy những sinh vật nhỏ bé tự cho là lanh lợi kia, mà lặn một mạch xuống đáy biển, lần lượt bẻ những con nhím biển căng mọng béo ngậy, nhét chúng vào chiếc túi lông trước ngực mình. Mãi đến khi nhét không vừa nữa, Ngài mới quay lại đường cũ, cô độc cuộn mình lại, ngửa người nằm trên mặt biển.
Nhím biển gai dài vốn sắc nhọn khó đối phó với các sinh vật khác, gần như có thể dùng làm vũ khí, vậy mà trong tay Ngài lại ngoan ngoãn mềm mại như quả cầu lông. Ngài bẻ một con ra, dùng móng vuốt nâng vỏ nhím biển, ghé sát lại hút phần trứng vàng óng thơm ngọt bên trong.
Ngài ăn rất nhanh, nhưng không ăn sạch, chỉ hút sơ qua rồi úp xuống biển, dùng phần trứng còn sót lại để nuôi mấy con cá nhỏ gan dạ hơn. Ngài cứ bẻ từng con, thả từng nửa một, chẳng mấy chốc, dưới thân đã tụ tập cả một đàn cá lớn.
Cứ "lặn xuống——nổi lên" lặp đi lặp lại vài lần như vậy, ăn cũng kha khá rồi, Ngài mới mang theo mấy con nhím biển lớn còn lại, bơi về phía bờ.
Dường như có thứ gì đó trôi đến bên cạnh, cũng màu trắng, nhưng không giống băng trôi.
Hiếm khi tò mò, Ngài bất giác vươn vuốt, kéo thứ đó đến trước mặt mình, nâng lên xem xét.
Gỗ thuyền? Trông giống gỗ của một con thuyền tế lễ mà, là do trận gió lốc đêm qua gây ra sao?
Ngài lại thở dài. Cho dù không hài lòng với vật tế của mình, thì hà cớ gì phải khiến thuyền tế lễ thành ra thế này chứ? Trên thuyền tế lễ thường đặt những đứa trẻ non nớt, người ta nguyện chia cắt gia đình mình để thể hiện lòng trung thành sùng kính với thần linh, ngươi hà tất phải...
Khoan đã, đứa trẻ?
Ngài cứng đờ người.
Thuyền vỡ nát rồi, vậy người bên trong đâu?
Ngài sốt ruột đứng thẳng dậy, vươn tay bắt lấy những ngọn gió xuôi ngược trên biển, cố gắng ngửi ra một tia hơi thở lạ.
Quả nhiên, trong gió biển có mùi máu. Nhưng biển cả đã sớm không còn là lãnh địa của Ngài, hòn đảo Ngài cư ngụ cũng dần trở thành nơi bị người đời lãng quên, vùng đất của thần linh bị ruồng bỏ. Ngài đi càng xa, sức mạnh mất đi càng nhanh...
Không đúng! Ở bên này, mùi máu hướng về phía đất liền!
Ngài dùng tốc độ nhanh nhất có thể, rẽ nước phá sóng lao nhanh về phía mục tiêu, rồi vội vã nhảy lên bờ, nhìn đông ngó tây, ngó nghiêng khắp nơi.
Thật sự... là thật! Có một đứa trẻ còn sống đang nằm trên bãi biển của Ngài! Dù bị thương rất nặng, khắp người đầy máu, linh hồn cũng run rẩy không ổn định... Nhưng dù sao cậu ấy vẫn còn sống!
Ngài loạng choạng lao tới, nhím biển trong lòng rơi vãi cả đường đi, Ngài cũng chẳng buồn để ý đến thức ăn, chỉ dùng móng vuốt tròn dày ôm đứa trẻ vào lòng, rồi cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
Tốt lắm, không có ánh mắt của Tân Thần nào đang dõi theo nơi này... Vậy thì, bây giờ cậu ấy là của ta rồi!
Ngài vui sướиɠ hít thở, niềm vui đã lâu không có lại tràn ngập l*иg ngực đầy lông của Ngài. Ôm lấy đứa trẻ, Sakya đi thẳng vào trốn trong khu rừng tuyết phủ, không thấy ra nữa.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Cậu Và Nó
- Quyển 2 - Chương 2: Rái cá biển bạch tạng x Vật tế nhân loại