Quyển 2 - Chương 1: Rái cá biển bạch tạng x Vật tế nhân loại

Sấm sét cuồng bạo xé toạc bầu trời đêm mưa gió, trời đất chìm trong tiếng vang kinh thiên động địa. Phía trên, mây đen dày đặc cuồn cuộn sà thấp, phía dưới, sóng lớn điên cuồng gào thét.

Cuồng phong như rồng dữ lượn vòng, ép chặt khoảng cách giữa mặt biển và bầu trời đến mức ngột ngạt vô hạn.

Một chiếc thuyền gỗ nhỏ bé chao đảo lật nghiêng giữa cơn bão tố như vậy. Sóng băng vỡ vụn, biển cả mênh mông đến thế, nó mong manh tựa một chiếc lông vũ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị ngoại lực xé tan thành mảnh vụn.

Lại một tia chớp nữa giáng xuống, con rắn bạc méo mó soi rõ những tảng băng vụn đang va đập vào nhau trên mặt biển, và cũng soi rõ hình dáng chiếc thuyền nhỏ.

Đó là một chiếc thuyền dài đóng kín hoàn toàn mới, có thể nói là rất đẹp. Thân thuyền làm bằng gỗ trắng chưa sơn, mang màu trắng sữa tao nhã như ngà voi.

Trên đó khắc chìm một vài hoa văn uốn lượn mơ hồ, được phủ một lớp bột đồng tựa vàng, trông cổ kính nhiều hơn là xa hoa.

Mũi thuyền thon dài còn cài một cụm hoa rực rỡ, chỉ là trải qua sấm sét, sóng thần cùng mưa gió vùi dập liên hồi, những đóa hoa tươi trên đó đã sớm tan tác tả tơi, chỉ còn lại mấy cọng thân bị buộc chặt, trơ trụi treo giữa gió.

Đây không phải con thuyền dùng để ra khơi, thậm chí không phải loại thuyền phù hợp để hạ thủy. Ai lại phung phí của trời như thế, đẩy nó vào tiết trời khắc nghiệt thế này, đẩy ra biển băng đang nổi cơn thịnh nộ?

"...Thời tiết tệ thế này, thần linh không hài lòng với vật tế năm nay rồi..."

Người trên bờ dõi mắt nhìn thời tiết tồi tệ sâu trong lòng biển, lo lắng thì thầm.

"Đừng nói bậy!" Người bên cạnh vội quát: "Đây là thử thách của bão tố, vật tế năm nào cũng phải trải qua quá trình này, là thần linh đang thử lòng thành của chúng ta!"

Sóng biển ngày càng hung hãn, những xoáy nước cuộn tròn tựa vô số con mắt sâu không thấy đáy. Chiếc thuyền nhỏ chòng chành bên rìa những con mắt ấy, lắc lư sắp vỡ tan.

Tiếng sấm rền vang vọng khắp thế gian, như đại bàng khổng lồ phủ kín đất trời, gào thét ngạo nghễ khi lướt qua bầu trời.

Một vết nứt đã chạy dọc từ đầu đến cuối con thuyền nhỏ, thanh gỗ ngang chỉ miễn cưỡng chống đỡ lấy đáy thuyền.

Nó không thể chịu thêm chút sóng gió nào nữa, nhưng nói đúng hơn, việc nó trụ được đến giờ mới là một kỳ tích thực sự.

Lúc này, nước biển ào ạt tràn vào khoang thuyền kín mít, lạnh lẽo thấu xương, làm ướt sũng tấm thảm dày trải bên trong.

Vân Trì bị nước tạt cho tỉnh lại chính trong tình huống này.

Anh mơ mơ màng màng, đầu óc như một đống hồ đặc sệt, chỉ cảm nhận được cơn đau nhói như xương cốt vỡ vụn. Anh không thể cử động nổi dù chỉ là một ngón út, sau gáy lạnh toát, chẳng biết là máu hay là nước.

...Mình sao thế này?

Màng nhĩ ong lên như có tiếng nổ, mọi âm thanh ồn ã trên đời cùng lúc đổ dồn vào cơ thể anh. Vân Trì rất muốn nôn, nhưng linh hồn anh dường như tách biệt hoàn toàn với thể xác, chỉ có thể cảm nhận chứ không thể điều khiển.

...Sao mình lại ở đây?

Nước biển vẫn không ngừng tràn vào, nửa người anh ngâm trong làn nước lạnh buốt thấu xương, không thể thoát ra, càng không thể giãy giụa.

Có lẽ là tiếng thuyền nứt vỡ, có lẽ là tiếng băng va chạm, hoặc cũng có thể là ảo giác do đau đớn mang lại, không ngừng có một thứ âm thanh tựa như tiếng cười nhạo, nhỏ vụn truyền đến tai Vân Trì từ bốn phương tám hướng.

Mình nhớ là trước đó mình đâu có bị nhốt trong quan tài đâu, mình là, mình đang ở...

Tiếng thì thầm ngày càng lớn hơn, Vân Trì bất giác tập trung lắng nghe. Không, không phải thứ khác, không phải ảo giác, đó thực sự là tiếng cười nhạo mỉa mai! Vừa ái vừa chói tai, mang theo vẻ ngạo mạn đắc ý quên mình, nhìn xuống nỗi thống khổ của anh từ trên cao.

"...Sắp không xong rồi kìa, vật tế năm nay..."

"Để hắn chết đi! Để hắn chết đi!"

"...Yếu ớt thế này mà cũng dám vọng tưởng đến bên cạnh Phong Thần đại nhân..."

"Để hắn chết đi! Để hắn chết đi!"

Dường như cùng với những lời thì thầm độc địa này, sóng gió càng thêm dữ dội, chiếc thuyền nhỏ của Vân Trì cũng ngày càng khó chống chọi với sự tàn phá của môi trường khắc nghiệt.

Chết... Mình chết rồi sao?

Vân Trì quá bối rối, quá sợ hãi.

Mình chưa chết, sao mình lại chết được chứ?

Mình vừa mới còn đang... Đúng rồi!

Mình vừa mới còn đang ở trong một hang động, dẫn dắt đội của mình, cùng nhau cảm thán về phát hiện trọng đại của giới khảo cổ, sao bây giờ mình lại ở đây?

Một vốc nước biển lạnh lẽo tát mạnh vào trán Vân Trì như một cái tát vô tình, anh rùng mình một cái thật sâu, cuối cùng cũng nhớ ra được vài mảnh ký ức rời rạc.

Nói một cách khách quan, Vân Trì vừa là một kẻ nhà giàu nhàn rỗi thừa kế tài sản của cha mẹ, vừa là một nhà thám hiểm yêu thích mạo hiểm và đã được hiệp hội thám hiểm chứng nhận.

Thời khắc quan trọng cuối cùng trước khi anh tỉnh lại, là lúc đội do anh dẫn đầu phát hiện ra di tích của một nền văn minh từng tồn tại trong khu rừng mưa hoang vu.

— Những bức bích họa vàng óng sống động như thật, dường như ẩn chứa vẻ đẹp huyền bí vô tận, trong lòng đất tối tăm vẫn tỏa ra ánh sáng lấp lánh, tựa như ráng chiều thu hút mọi ánh nhìn.

...Tiếp theo thì sao nhỉ, sao anh lại xuất hiện ở đây, trên biển?

Lẽ nào đồng đội của anh hành động thiếu suy nghĩ vì ham công nên đã hãm hại anh...

Không, không đến mức đó, đội thám hiểm thành lập cũng không phải thời gian ngắn, Vân Trì hiểu rõ nhân phẩm và đạo đức của đồng đội, biết họ đều là những người tốt đáng tin cậy, có thể giao phó tính mạng.

Bọn họ có lý do gì để hại mình chứ?

Huống hồ, rừng mưa nằm sâu trong nội địa khu vực Mosquitia, họ phải chạy bao xa mới tìm được biển để vứt xác chứ?

Đúng lúc anh đang hoang mang suy nghĩ thì những âm thanh kia lại ồn ào trở lại.

"Được rồi được rồi, hắn chết rồi!"

"Chết hẳn chưa?"

"Cái chết không hề thương xót hắn! Hắn đừng hòng bước vào Thần Cung Bão Tố nữa, ha ha!"

"Ai, chết rồi thì đừng ồn ào nữa, Phong Thần đại nhân sẽ trách tội chúng ta đó..."

Cái gì, ai chết cơ, nói mình à?

Từ tận đáy lòng, Vân Trì không hề có chút thiện cảm nào với những giọng nói này mà chỉ thấy chán ghét. Anh đang định lớn tiếng phản bác thì cả người bỗng nhiên trĩu nặng.